Ngươi không vào địa ngục thì ai vào? – Chap 2.1

Buổi tối quay lại phòng, tôi báo cáo tình hình chiến đấu hôm nay cho nhất nhị tứ, khi đắc ý tả tới đoạn đối xử với Chung Nguyên như thế nào, ba cái gối đồng loạt bay vèo vèo về phía mình …

Thế giới này ngày càng kì cục mà, vì sao trong học viện hóa hội fan của Chung Nguyên lại nhiều hơn Lục Tử Kiện chứ?

Phòng ngủ của bọn tôi có tất cả bốn người, trong đó hết ba người thẩm mỹ không bình thường, bởi vì bọn họ mê Chung Nguyên, tuy rằng lí do không giống nhau lắm.

Lão đại thích Chung Nguyên bởi vì nó cảm thấy hắn ta là tinh anh, năng lực học tập nhất định là số một. Tôi không khỏi lắc đầu, lí do này thật hư ảo. Hơn nữa nghe nói Chung Nguyên kia không phải quỷ học, lão đại nhìn ở đâu ra năng lực của hắn vậy?

Tiểu Nhị (nó không muốn bị gọi là Lão Nhị) thích Chung Nguyên, bởi vì nó cảm thấy toàn thân Chung Nguyên toát ra một khí chất thụ không được tự nhiên. Nói thật tôi trước khi vào đại học không có tiếp xúc tìm hiểu lĩnh vực đam mỹ, cho nên sau khi nghe tiểu Nhị giải thích thế nào là thụ không được tự nhiên xong, tôi không khỏi cười tới xốc hông, hóa ra là Chung Nguyên bị Lục Tử Kiện đè cho một cái, hahahha, hay quá xá … Vì thế tiểu Nhị làm fan của Chung Nguyên tôi còn chấp nhận được.

Tứ cô nương (đây là tên gọi thân mật mà chúng tôi gọi nó) thích Chung Nguyên, chỉ vì nó không thích Lục Tử Kiện, nếu trong hai người phải chọn một, nó đành chọn Chung Nguyên. Đối với lí do này, tôi thật sự muốn phê bình, khiển trách và khinh bỉ!

Đương nhiên ba người này đồng ý chung một điểm là Chung Nguyên so với Lục Tử Kiện đẹp zai hơn, cái này làm tôi càng thêm bi phẫn.

Lục Tử Kiện cao 1m95, Chung chết tiệt có không? Lục Tử Kiện có cơ thể rắn chắc, Chung chết tiệt có sao? Lục Tử Kiện có làn da rám nắng như lúa mạch đen, Chung chết tiệt có sao?

Chả có cái nào, bọn mày lại còn bảo Chung Nguyện đẹp hơn Tử Kiện, đẹp chỗ quái nào?

Mỗi khi tôi nói tới đây, nhất nhị tứ đều đồng thanh trả lời: “Tại khẩu vị của mày khác thường thì có.”

Tôi đương nhiên không chịu làm kẻ yếu: “Nói đùa, khẩu vị tao là tốt nhất. Mày, Tứ cô nương, đứa nào cả ngày chỉ thích nuôi dưỡng loại da trắng baby, còn nữa, mày, Tiểu Nhị, mày là bách khoa toàn thư đam mỹ tiểu thuyết và GV, còn có, lão Đại, mày, mày …”

Lão Đại chống cằm, mỉm cười một cái mê người, tao nhã mà bình tĩnh hỏi: “Tao làm sao?”

Tôi nửa ghen tị nửa phẫn hận nói: “Ngực của mày lớn nhất.”

Lão Đại: “…”

Sẵn đây tôi xin giới thiệu qua phòng ngủ của tôi một cái.

Phòng 1111 của ký túc xá gồm có 4 cô gái xinh tươi phơi phới, bao gồm lão Đại, Tiểu Nhị, Tam đầu gỗ, Tứ cô nương, trong đó tôi là Tam đầu gỗ, danh hiệu này là ba tên kia áp đặt cho tôi, ra vẻ lo lắng cho tôi lắm lắm, cho nên tôi nhịn.

Bốn người chúng tôi đều có sở thích riêng, Lão Đại thích học, Tiểu Nhị yêu đam mỹ, tôi yêu tiền, Tứ cô nương mê trẻ con. Trong bốn người, bình tĩnh nhất là lão Đại, đáng khinh nhất là Tiểu Nhị, bạo lực nhất là Tứ cô nương. Sự tích vinh quang của các nàng có cơ hội sẽ nhắc tới. Về phần tôi thì, tôi chả có đặc điểm gì, có lười có tham, nhưng mà thật sự thiếu tiền. Nếu cứ nhất quyết gắn một chữ nhất lên, khả năng tôi là người dở khóc dở cười nhất nha.

Cái dở khóc dở cười của tôi ở chỗ, tôi lại vào học ở một trường mà trước kia không bao giờ mơ tưởng là vào được, vốn là người vô cùng sợ học hóa và cực kì ngu ngốc trong việc học hóa lại vô tình cắm rễ nấu cơm tại học viện hóa, chuyện này kể ra thật dài…

Trường học cảu tôi là ngôi trường trung học trọng điểm bình thường của huyện, sở dĩ nó là trọng điểm vì nó là trường trung học duy nhất!!! Ở huyện thì là trọng điểm đấy, nhưng đem ra tỉnh thì chả ra cái đinh gì.

Khi tôi học cấp 3, bảng sắp xếp thành tích trên cơ bản đều nằm ở bị trí 30 gì đó từ dưới đếm lên, với thành tích đó thi vào cao đẳng đại học, có trường tuyển là tôi mừng húm rồi, chắc phải cảm tạ tổ tông quá, cho nên thời điểm ghi nguyện vọng chỉ chủ yếu lo lắng chọn trường nào khả dĩ, có cân nhắc một vài trường loại B, biết đâu tôi phát huy được khả năng tiềm ẩn. tới cái nguyện vọng ghi trường loại A, tôi căn bản không ngó đến, tùy tiện điền vào trường X siêu cấp vô địch. Lúc ấy đại khái là nhàn cư vi bất thiện, cho nên chuyên ngành tôi đặc biệt chọn mấy cái ngành nghe thấy ghê người điền vào, thế là thành báo ứng …

Hai ngày thi đại học tôi hình như bị trúng tà, tự nhiên cảm thấy đầu óc giải toán nhanh hơn nhiều, ngay cả môn hóa bình thường rất sợ, nhưng cũng không còn dữ tợn lắm.

Sau khi kiểm tra lại đáp án sau khi thi, tôi cầm bản đáp án, nơm nớp lo sợ hỏi chủ nhiệm lớp: “Cô Lý, bản đáp án này đúng không vậy?”

Cô chủ nhiệm là một người rất hiền lành, cô nheo nheo mắt, nói nhẹ nhàng: “Mộc Đồng à, không làm đúng thì còn 1 năm nữa, sang năm cô lại giúp con.”

Tôi lẩn thẩn nói: “Nhưng mà con cảm thấy mấy cái con làm không khác bản đáp án này lắm???”

Cô chủ nhiệm hiền lành vỗ đầu tôi, cười nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, tranh thủ nghỉ hè chơi đã đi.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, còn cảm thấy mọi việc phát triển có chút mơ hồ.

Trước ngày báo kết quả tôi thắc thỏm tới 10h rưỡi rốt cuộc đành đi ngủ, ngày hôm sau mới sáng sớm cô giáo đã gọi dậy, qua điện thoại thét chói tai: Mộc Đồng, con thi vào đại học điểm thiệt tốt bao nhiêu đó đó, xếp hạng toàn tỉnh bao nhiêu bao nhiêu đó đó, cơ bản là có thể trúng tuyển tuyến của thành phố B rồi, vân vân …

Nghe đồn, Trường X đã lâu không có thành tích tốt như vậy.

Niềm vui kinh dị tới quá đột ngột, tôi còn chưa kịp thích ứng thì mọi việc cứ nối gót mà tới …

Tôi bị học viện hóa thành phố B tuyển chọn …

Hóa học, hóa học, hóa họccccc

Ngày giấy thông báo gửi đến, hiệu trưởng  và một đám người tới cửa nhà tôi, khua chiêng gióng trống, còn trao cho một vòng hoa đỏ thẫm bự chảng, đội vào đến ngốc.

Tôi đội hoa đỏ trong tiếng trống vang lừng bị rinh đi trưng bày khắp ngõ, trong đầu chỉ có hai chữ hóa học, hóa học, hóa học …

Tôi giống người điên vừa cười vừa khóc, thần vận mệnh ơi, ông xỏ mũi con dắt đi đâu!

Có một lần nói chuyện tôi hỏi nhất nhị tứ vì sao chọn hóa học, ta nhớ dai nhất là câu trả lời của Tứ cô nương, nó nói: “Ba tao nói ngoài hóa thì chọn gì cũng được. Haha, tao liền chọn học hóa.” Niềm vui lớn nhất đời nó là phản kháng lại ba nó.

Tôi lúc ấy ôm hi vọng hỏi: “Thực ra mày cũng ghét hóa học đúng không?”

Nó nâng cằm trả lời thành thật: “Chưa tới mức ghét, chỉ là học dễ quá đâm chán thôi.”

Vì thế mà tôi vừa tủi thân vừa bi phẫn.

Đầu gỗ tỷ à, tỷ quá là đầu gỗ =))

 

26 responses to “Ngươi không vào địa ngục thì ai vào? – Chap 2.1

    • Hehe, cám ơn bạn nhiều nha, mình edit mãi nghe mới xuôi tai được như vầy, nhưng vẫn còn lèm nhèm tí, hehe, bạn đã đọc convert tới chương mấy rồi? Mình đã post được nửa truyện rồi, bạn chờ thêm thời gian nữa chắc là hoàn sớm thôi, mình đã đẩy nhanh tốc độ truyện này lắm òi ah

      • Do bản chất thích ăn xổi, mình đã luyện hết phần dịch của bạn và nuốt luôn phần convert còn lại rồi. ^^
        Nhưng mình vẫn ngóng chờ phần edit siêu chất lượng của bạn [tới giờ mới biết là edit ^^, cứ ngỡ dịch thôi].
        Cám ơn bạn nhé!!! ^^
        Đọc đi đọc lại vẫn thấy bạn edit quá hay!!!! ^^

      • hì hì, giống mình a, truyện hay là mình không dừng được, phải đi mò convert về đọc.
        Kekeke, tới khoảng chương này là được nửa roài ha, mình đang hào hứng với vụ hoàn được bộ đầu tiên, keke

  1. ss ơi, e đã bị ss lôi kéo sang đọc truyện này đây ^^
    E định đợi ss edit hết truyện này mới đọc cơ, để đỡ bị đau tim như khi đọc Thanh Phong, nhưng cuối cùng đã k chịu nổi cám dỗ, hắc hắc…
    Truyện này ngay từ đầu đã hài siêu cấp thế này ha ss, thế này thì đỡ sao nổi, ôi cái khóa luận của mình, hãy đợi đấy nhé =.=

    • =)) =)) đọc lấy cảm hứng làm khóa luận cũng được em à, ngày xưa ss á, ngồi coi phin từ sáng tới tối, bữa nào hứng mới gõ mấy dòng, tới mấy ngày cúi chạy có cờ lun à =)) nhớ lại thấy zui ghê, mà hồi đó đã quen Chung Nguyên ka đâu, thiệt phí =))

      • =)) Hắc hắc, ngày trước ss cũng thế ah, thế là lại có tấm gương động lực thúc đẩy tinh thần nước đến chân mới nhảy, đến cằm mới bơi của e roài ^^. Tới giờ này, còn 1 tháng nữa phải nộp khóa luận mà e chưa làm chữ nào cơ, vẫn luôn tự cổ vũ tinh thần ham… chơi bằng câu: “Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng” =))

      • chí ní đó em, nói chung là hông thẳng đuột thì nó cũng hơi vẹo tí thôi, không phải xoắn đâu, cứ bơi tà tà thoai em ơi, hớ hớ hớ [nhưng mà cũng ráng bơi cho trúng nha, chí ít cũng phải hơi thẳng =))] hắc hắc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s