Địa ngục – Chap 11.2

Tôi dần dần phát hiện, đối với mối quan hệ làm thuê giữa tôi và Chung Nguyên thì ba tên vô lương tâm cùng phòng kia biểu hiện rất bình tĩnh, bọn nó nhắc tới còn đem ra làm chuyện cười, mấy ngày nay tôi gặp một số người, đã mặc định xem tôi và Chung Nguyên là một cặp tình nhân. Bấn chết tôi đi!!!

Tôi hỏi Chung Nguyên làm sao bây giờ, hắn bình tĩnh trả lời: “Chúng ta dùng thời gian chứng minh cho bọn họ xem.”

Tôi cảm thấy hắn nói rất có lý, đúng, thời gian qua lâu lời đồn tự nhiên tan thôi.

Nhưng mà chúng tôi còn chưa kịp chứng minh đã có người mò tới thăm.

Hôm nay có một buổi triển lãm về buổi đóng quân dã ngoại vào buổi tối, Chung chết tiệt bận không tới, tôi là ủy viên chụp ảnh, vinh quang tới góp vui.

Sau khi triển lãm chấm dứt, chị Linh gọi tôi lại, tôi hỏi xem có chuyện gì không thì chị ta lại nói: “Mộc Đồng, chị sẽ khiêu chiến với em.”

Tôi gãi gãi đầu: “Cái gì cơ?”

Mấy người còn rơi rớt lại chưa đi lúc này cũng đứng ngây ra, không có ý định dời bước nữa.

Chị Linh kiêu ngạo nhìn tôi đáp: “Chị muốn khiêu chiến với em, nếu chị thắng thì Chung Nguyên là của chị, em phải buông tay.”

Mấy ngày nay bị đồn đại tra tấn nhức cả đầu, tôi cung kinh nói: “Chung Nguyên không phải của tôi, chị muốn yêu ai kệ chị.”

Linh sư tỷ xoa xoa nắm tay, mắt lộ ra hung quang: “Em nói vậy có ý gì? Khinh thường chị phải không?”

Tôi sợ tới mức lui về sau một bước: “Sư tỷ đừng kích động nha, em và Chung Nguyên không có …”

Chị Linh khoát tay ra vẻ không kiên nhẫn: “Hai người chuyện không nên làm đều làm cả rồi, còn muốn nói không có gì? Mộc Đồng à chị không nghĩ em là người như vậy đó.”

Tôi cảm thấy oan ức quá, chúng tôi làm cái khỉ gì??? Cái khỉ gì cũng chưa làm a … còn nữa, tôi làm kiểu lúc nào?

Chị Linh tiếp tục nhìn tôi từ trên cao xuống: “Tóm lại, em không nhận khiêu chiến hả?”

Tôi cảm thấy chị Linh tự biên tự diễn thiệt làm người khác khó hiểu nha, nói thật tôi và Chung Nguyên không có gì, nhưng ví dụ mà có a b c gì thì chị ta thích thì tự đi mà theo đuổi, tôi cho dù có bị người ta đào tường trộm mất cũng chỉ dám tự trách bản thân mị lực hấp dẫn không bằng, mắc cái gì sồn sồn đòi tìm tôi khiêu chiến?

Linh sư tỷ tiếp tục dùng ánh mắt sáng quắc nhìn tôi, y như thể buộc tôi nói ra chữ đồng ý mới bằng lòng, tôi rùng mình, cười hì hì nói: “Hẹn gặp lại chi” sau đó ba chân bốn cẳng chạy mất.

Quay về kí túc xá, kể lại chuyện này cho Nhất Nhị Tứ, bọn nó đều tỏ vẻ hiểu hết, quái, thế nào mà chính tôi lại không hiểu đầu cua tai nheo gì nhỉ?

Chuyện này vẫn chưa kết thúc, ngày hôm sau, tôi nhận được điện thoại của một người bạn trong hội tên Tiểu Kiệt, nàng ta thần bí hỏi tôi định so tài gì với Linh sư tỷ???

Tôi cảm thấy như sét đánh ngang tai: “Mình không có thi gì hết.”

Tiểu Kiệt đã hoàn toàn chìm trong thế giới mình xây nên, không cần biết tôi nói gì, tự thoại: “Mọi người đang cược coi bạn và chị Linh ai thắng, mình cũng muốn cá, nhưng chưa biết cá ai, nói cho mình nghe coi rốt cục hai người so tài gì?”

Bấn loạn, tại sao gần đây thành viên của hội toàn những kẻ không bình thường vậy …

Tiểu Kiệt thấy tôi không nói gì, còn tiếp tục: “Uhm, bọn họ đều đặt hai mươi đồng, hay là mình cũng cá hai mươi? Nhưng hội trưởng đặt những 100 đồng a ..”

Tôi nuốt nước miếng: “Đặt … Đặt tiền?”

Tiểu Kiệt: “Đúng, đừng nói bạn mới biết chứ.”

Tôi lau mồ hôi, cái vụ này là từ chuyện hôm qua sao, hóa ra độ nhanh nhạy tin tức của hội bảo vệ môi trường còn thính hơn cả hội tin tức báo chí à, nếu để cho đám bát quái này đi thống trị hội tin tức, chắc là sẽ vực dậy cái hội này từ đầm lầy lên tới thiên đường quá …

Không đúng, tôi lại nghĩ đi đâu rồi, trong lòng thầm tính kế một chút, tôi hỏi: “Nè, Chị Linh giỏi nhất cái gì vậy?”

Tiểu Kiệt suy nghĩ một lúc, đáp: “Hẳn là Taekwondo, nghe nói là đai đen tam đẳng, không phải nói quá đâu.”

Taekwondo … nghe như khủng bố?

Mặc kệ, vì tương lai tươi sáng, tôi khẽ cắn môi, nói: “Vậy được, mình sẽ thi Taekwondo với chị ấy.”

Tiểu Kiệt sợ hãi than: “Bạn điên à?”

“Nghe mình nói, mình không điên” Tôi bình tĩnh cười “Tiểu Kiệt, bạn giúp mình đặt 200 đồng, dùng tên bạn í, đặt cho ai chắc bạn cũng biết hả?”

Tiểu Kiệt trầm mặc thật lâu, rốt cục cảm thán một câu: “Mộc Đồng à, bạn cũng quá vô sỉ.”

Tôi cười gian, chỉ cần chịu thua là được tiền, chuyện tốt như vậy dễ gì ngày nào cũng gặp!

Thế là tôi tự tin đường hoàng chủ động nói với chị Linh, tôi nhận lời khiêu chiến, hơn nữa còn chỉ định, ngoài Taekwondo ra không thi cái khác, hai chúng tôi còn ký giấy sinh tử, mặc kệ bị thương như thế nào đều tự chịu hậu quả.

Việc này tôi không dám nói với Chung Nguyên, dù sao đem đổi hắn lấy tiền cược, cũng hơi nguy hiểm, may là hội bảo vệ môi trường cũng không phải lớn lắm, chả mấy người ngoài biết việc này, không đến nỗi lọt vài tai hắn ta.

Thực ra chẳng qua tôi sợ hắn nghe thấy trừ bớt tiền lương thôi!

Trận đấu định vào chiều thứ 6, đúng hôm Chung Nguyên đi thành phố H, vì hắn có một buổi giao lưu bóng đá gì đó, hắn còn định bắt tôi đi làm cổ động viên nghiệp dư gì đó, ây da, nhức đầu quá, thế là hắn không bức tôi nữa ><

Buổi chiều ba giờ, tôi đúng hẹn tới phòng tập võ, đã có sẵn mấy người đứng đợi.

***

chắc hơn 10h mới có chap tiếp theo mọi người nhé, zess đi ra ngoài có chút việc ^^

14 responses to “Địa ngục – Chap 11.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s