Địa ngục – Chap 21.1

Tối hôm qua tôi ngủ xoay đầu về phía quạt điện, sáng nay thức dậy thấy đầu óc rất nặng, cả người nóng ran. Nói đơn giản là bị cảm, trong mùa hè nóng bức mà bị cảm đúng là chuyện vừa dễ sợ vừa buồn hết sức.

Thế là tôi đành ở lại đại bản doanh, nhìn những người khác ngồi thuyền nhỏ mà đi.

Chung Nguyên cũng ở lại, tại vì hắn phải sửa tư liệu gì đó. Tôi bị hắn bắt uống hai bình Song Hoàng Liên Khẩu, nói thiệt chứ cái này không phải cho người uống, nhưng Chung Nguyên nói, nếu tôi không uống sẽ không cho ăn dưa hấu, tên này rất đê tiện, lại lấy chuyện như vậy uy hiếp tôi.

Uống thuốc xong, tôi ngồi một chỗ, ôm nửa quả dưa hấu dùng muỗng nhỏ xúc ăn, vừa nhìn Chung Nguyên ở bên cạnh sửa tài liệu. Bản thân mình ngồi ăn, nhìn người khác làm việc, cảm giác thật sảng khoái ><

Đáng tiếc không hoàn mỹ là, mỗi khi Chung Nguyên nghiêng đầu há miệng, tôi phải thức thời xúc một muỗng lớn đút cho hắn, nhìn dáng vẻ đắc ý được hầu hạ đó, tôi thực muốn đem nửa quả dưa kia đập vào đầu hắn, nhưng mà không dám.

Chú đầu bếp không có việc gì chạy tới tán chuyện với chúng tôi, chú quan sát một hồi rốt cục hỏi: “Hai đứa chừng nào kết hôn?”

Tôi đang ngậm dưa hấu trong mồm suýt nữa thì nghẹn, chú ơi chú suy nghĩ hay quá đi, cái này làm sao có thể…

Chung Nguyên lại bình tĩnh ngẩng đầu nhìn chú đầu bếp, mỉm cười đáp: “Tạm thời chưa định kết hôn ạ.”

Tôi không khể không cảm thán, thằng cha này thủ đoạn cao hơn mình, bị người khác hiểu lầm còn bình tĩnh được như thế, đáng tiếc tôi không vậy được, xoa xoa miệng, u oán nói với chú ấy: “Chúng cháu, khụ khụ, chúng cháu không phải như mọi người nghĩ …”

Chú đầu bếp phi thường khinh thường cười khẩy một tiếng, hình như hoàn toàn không thèm tin lời tôi nói, tôi rất buồn a.

Chung Nguyên ghé vào tai tôi, tủm tỉm nói: “Biết tại sao anh không giải thích chưa?”

Lúc này, chú đầu bếp ho khan hai tiếng, nói: “Không quấy rầy nữa” rồi nhẹ nhàng rời đi, để lại tôi không có đường chối cãi ngồi đực mặt. trong giây phút đó tôi bi thảm phát hiện ra, chuyện giữa tôi và Chung Nguyên không thể giải thích rõ rồi, chỉ có cách duy nhất là hắn tìm bạn gái hoặc tôi tìm bạn trai.

Trong hai cách đó, tôi cân nhắc một lúc, phát hiện ra Chung Nguyên tìm bạn gái dễ dàng hơn, dù sao hắn cũng là tai họa, người thích hắn nhiều lắm, ngay cả cô bán tạp hóa cũng nhớ hắn mà. Nhưng tại sao Chung Nguyên chưa có bạn gái? Tuy chuyện này hắn chưa nói qua, nhưng cùng hắn tiếp xúc nhiều như vậy, có thể dùng từ “như hình với bóng” để hình dung, nếu hắn có bạn gái thì tôi đã biết rồi.

Tôi đột nhiên nhớ ra Chung Nguyên từng xem sách tâm lý tình yêu trong thư viện, lại thông qua tôi mời Tứ cô nương tham gia đi thực tiễn, như vậy, vậy …

Đáp án hình như có rồi, tôi vuốt cằm suy nghĩ xa xôi một lát, nghiêm túc nói với Chung Nguyên: “Chung Nguyên, hay là, ngươi giúp ta theo đuổi Tử Kiện, ta giúp ngươi theo đuổi Tứ cô nương?”

Chung Nguyên đang gõ bàn phím bùm bùm liền ngừng lại, xoay qua đối diện tôi, nheo mắt lại, vẻ không thể tin: “Em nói cái gì?”

Tôi đọc ra tín hiệu nguy hiểm trong mắt hắn, tôi suy đoán chắc là chuyện riêng của hắn bị tôi biết được nên thẹn quá hóa giận, vì thế thoải mái vỗ vỗ vai hắn, hào sảng cười nói: “Thực ra tâm tư của ngươi đối với Tứ cô nương ta đều biết, Tứ cô nương cũng có ấn tượng tốt với ngươi … hai chúng ta là ai nào, không cần khách khí nha. Ha ha …”

Sắc mặt Chung Nguyên trầm xuống, nhìn tôi chằm chằm, đột nhiên hắn đè tôi xuống sàn, sau đó cả người đè lên người tôi, ánh mắt nhìn tôi rất lạ, cúi đầu, chậm rãi tiến sát gần.

Tôi hoảng sợ, không biết là thằng cha này lại bị cái chứng gì, chẳng phải chuyện riêng bị phát hiện sao, cũng có gì đâu, tuy là tôi biết Tứ cô nương không nhất định là thích hắn, nhưng chưa chắc không được mà …

Tôi động tay muốn đứng lên, nhưng lại bị hắn dứt khoát ấn ngược lại, một tay hắn giữ vai tôi, ánh mắt nheo lại, lạnh lùng nói: “Anh và Tứ cô nương không có khả năng, em và Lục Tử Kiện cũng không có khả năng.”

Tôi không biết là bị lời nói của hắn dọa hay là bị khí chất khủng bố áp đảo, tóm lại mất tinh thần, ngây ngốc hỏi: “Tại … tại sao?”

Đúng lúc này cửa phòng khách mở ra, chú đầu bếp tiến vào lớn tiếng hỏi: “Tiểu Mộc Đồng, tối nay cháu muốn ăn gì?” Nói tới đây đột nhiên ngừng, chú nhanh chóng đóng cửa lại, sau đó ho khan hai tiếng, nói: “Ngượng quá … hai đứa tiếp tục, tiếp tục …”

Tôi mới phát hiện tư thế của tôi và Chung Nguyên lúc này rất mờ ám, vì thế xấu hổ đẩy hắn ra, đứng lên, ánh mắt mơ hồ nói: “Phiền ngươi tự trọng một chút”

“Tự trọng?” Chung Nguyên lập lại từ này, đột nhiên mỉm cười, giơ ngón trỏ lên dí dí vào đầu tôi: “Đồ ngốc”

Tôi ôm đầu, kì quái nhìn hắn, thằng cha này cảm xúc mau thay đổi thiệt, một giây trước còn tức giận vì bị phát hiện thì giây sau lại cười một cách thần kì, cũng không biết sao hắn vui như vậy, thấy người khác lúng túng thì rất vui sao? Lương tâm thằng cha này lủng một lỗ to rồi!

 

26 responses to “Địa ngục – Chap 21.1

  1. biệt danh đầu gỗ không sai chút nào nhỉ, cái này là gỗ rừng nghuyên sinh chắc phải đưa cái cưa máy không lồ đến mới hạ được. Ha, truyện này hài thật đấy nhưng vẫn còn nhẹ nhàng trong sáng lắm làm gì có HHHHHH

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s