Địa ngục – Chap 21.2

Buổi tối trước khi đi ngủ Nhất Nhị Tứ quây quần ngồi kể chuyện phiếm mới biết được, hôm nay lúc 6 người bọn họ ra ngoài cũng không có chia lại thuyền, nói cách khác, Tứ cô nương với Lục Tử Kiện hai người ngồi cùng một thuyền suốt cả ngày!

Tôi bất an kéo cánh tay Tứ cô nương, hỏi: “Mày có bắt nạt Tử Kiện không?”

Tứ cô nương mất kiên nhẫn đẩy tay tôi ra, đáp đại: “Không có”

Tiểu Nhị cười nói: “Đương nhiên không có, Lục Tử Kiện hái cho nó quá trời đài sen thôi, nó rất thích mà, lúc trở về còn có một con chó bự muốn cắn nó, Lục Tử Kiện hiên ngang khí phách đứng ra che chắn, sau đó đuổi con chó kia đi, chậc chậc, anh hùng cứu mỹ nhân nha!”

Tôi càng nghe càng không bình tĩnh, được ở chung với Tử Kiện, được Tử Kiện anh hùng cứu mỹ nhân, đây là những chuyện mà tôi tha thiết ước mơ a, chuyện tốt như vậy sao lại chỉ xảy ra cho Tứ cô nương chứ … Qúa lãng phí, lấy thân thủ của nó, cần gì Tử Kiện phải cứu, chỉ cần một đá của nó thì con gì cũng tàn phế, nói coi, người thực sự cần Tử Kiện cứu là tôi nè ….

Lão Đại nhìn rõ suy nghĩ trong lòng tôi, nó vỗ vỗ đầu tôi, hiền lành thân thiết nói: “Tam đầu gỗ a, mày đừng mơ tưởng Tử Kiện nữa đi, cả đời này mày không thoát khỏi bàn tay Chung Nguyên đâu!”

Tôi: “…”

Thế là tôi càng thêm buồn rầu.

….

Ngày hôm sau là ngày nghỉ ngơi, đám nam sinh đi ra ngoài mua vé xe lửa, tôi cùng Nhất Nhị Tứ nhàn rỗi không có gì làm, chuyển sự chú ý vào cây hạch đào ở sân sau.

Trong sân sau của nhà Tử Kiện có một cây hạch đào rất lớn, trĩu nặng những trái đào tròn tròn căng mọng như quả trứng gà. Lúc hạch đào mọc trên cây thì bên ngoài là một lớp vỏ màu xanh, hạch đào bình thường chúng ta ăn thực ra chính là loại này. Buồn cười là Nhất Nhị Tứ bọn nó chỉ nhìn thấy đào hái xuống rồi trong thành phố bán, chứ bao giờ tận mắt nhìn thấy đào mọc trên cây, cho nên khi tôi nói với bọn nó trái này là hạch đào, cả ba đứa đều tỏ vẻ hoài nghi. Nhất là Tứ cô nương, nó nhất quyết không tin, còn nói cái gì mà Tam đầu gỗ là đồ ngốc tao không chấp.

Vì thế nên tôi rất giận, tính hái xuống vài trái rồi lột lớp vỏ màu xanh đi cho tụi nó nhìn mà học hỏi thêm kiến thức.

Cây đào này rất cao, đứng ở dưới không tài nào hái được, tôi bèn chà xát hai tay, bắt đầu trèo lên. Bản lĩnh cao cường nhất của tôi là trèo cây với leo tường, tuy cái cây này rất cao, còn cong vẹo, nhưng tôi leo lên chẳng tốn mấy sức.

Tứ cô nương thấy tôi leo lên, cũng khoái chí ôm thân cây cào cào định leo. Vừa thấy đã biết không có kinh nghiệm rồi, cũng may thân thủ của nó tốt, miễn cưỡng cũng trèo lên được. tôi ngồi trên cây, cười hì hì nhìn cái mặt cố hết sức của nó, rất có cảm giác thành tựu. nói thật, Tứ cô nương đầu óc thông minh lại biết đánh nhau, tôi nếu đem so với nó đúng là không hơn gì, lúc này đương nhiên được thể tự cao một chút.

Tứ cô nương không phục, nắm nhành cây, hung tợn trừng mắt nhìn tôi.

Đột nhiên dưới tàng cây có người la lên: “Mấy em làm gì vậy, mau xuống đi.”

Tôi khom người xuống thì thấy hóa ra là mấy người đi mua vé đã về, vừa mở miệng chính là Chung Nguyên.

Tứ cô nương leo cây vốn đã dụng hết sức, lúc này phía dưới lại có người nói chuyện, nó bị phân tán, dưới chân trượt một cái, rơi xuống, cùng lúc đó lòng tôi cũng thót một cái. Tứ cô nương lúc này đã leo được mấy thước, tuy rằng có học qua công phu gì, nhưng đột nhiên ngã xuống như vậy cũng rất nguy hiểm, không may xương đùi xương gì gì có làm sao thì khổ.

Đúng ngay thời khắc mấu chốt, có một người động thân lao ra, mở rộng vòng tay, vững vàng tiếp được Tứ cô nương. Nó sau khi qua cơn kinh ngạc phục hồi tinh thần lại, yên lặng nhìn người cứu mình, bốn mắt nhìn nhau, có cảm xúc gì đó rất khó hiểu bùng cháy …

Tôi ngồi trên cây, yên lặng rơi lệ, bởi vì người lao ra kia chính là Tử Kiện. Trời cao ơi, câu chuyện kinh điển này sao không xảy ra với tôi, tại sao giấc mộng anh hùng cứu mỹ nhân lại xảy ra lần nữa mà nhân vật chính vẫn lại là Tứ cô nương a …

Tôi ngồi trên cây, đau lòng muốn chết, bỗng nhiên nghe thấy Chung Nguyên ở dưới la lớn: “Đầu gỗ, em còn không xuống nhanh.”

Tôi hoảng sợ, tay nắm không chặt, thiếu chút nữa cũng ngã xuống giống Tứ cô nương, Chung Nguyên nhìn thấy tôi bị xấu mặt, trong lòng có vẻ hớn hở: “Đồ ngốc, em định nhảy thẳng xuống hả?”

Tôi trừng mắt liếc Chung Nguyên một cái, nhanh nhẹn trượt từ trên cây xuống, vừa quay đầu lại thì bắt gặp cảnh Tử Kiện buông Tứ cô nương ra, sau đó dịu dàng an ủi vỗ nhẹ lên vai nó, hình ảnh thiệt là đẹp, đáng tiếc tôi chỉ là người đứng xem.

Chung Nguyên xoa xoa đầu tôi, nói: “Leo cây ha, em giỏi lắm hả?”

Tôi chụp tay hắn lại, hướng Tử Kiện nói: “Lục sư huynh, anh hãy nói với Tứ cô nương đi, cây này là cây hạch đào.”

Tử Kiện cẩn thận liếc mắt nhìn Tứ cô nương một cái, chỉ thấy nó đang không phục trừng mắt nhìn tôi, quệt quệt miệng. Thế là Lục sư huynh thành thực tốt bụng nhân phẩm đạo đức tốt nhất của tôi quay mặt qua hướng khác, không thành thực chút nào nói: “Anh … anh không biết là cây gì.”

Tôi rơi lệ, đại ca à anh muốn lừa ai, anh lớn lên ở đây mà không biết là cái cây gì? Cho dù muốn che chở Tứ cô nương cũng đâu cần phải vậy … Chỉ hươu bảo ngựa, thiệt giống nhau, cấu kết làm việc xấu.

Dưới tài bẻ cong sự thật của Tử Kiện, Tứ cô nương giữ được mặt mũi. Nó đắc ý nhìn tôi một cái rồi xoay người rời đi, Tử Kiện đành nhìn tôi có lỗi, nói khẽ với tôi một câu: “Ngại quá, cây này đúng là hạch đào.” Nói xong vội vàng chạy đuổi theo Tứ cô nương.

Tôi toát mồ hôi, đại ca, anh nói lúc này thì có ích gì ><

Lão Đại nhéo nhéo má tôi, Tiểu Nhị béo cằm tôi một cái, người qua đường Giáp, người qua đường Ất lặng lẽ thở ngắn than dài trong một lúc rồi cũng tản đi.

Tôi cùng Chung Nguyên đi song song sau cùng, Chung Nguyên nhìn hai thân ảnh phía trước, nói với tôi: “Em không biết bọn họ là một đôi rất xứng sao?”

Tôi giận, hai người bọn họ xứng hay không xứng liên quan gì tới ngươi.

Chung Nguyên lại nhếch miệng cười: “Cho dù em không thấy thế thì bọn họ vẫn là một đôi rất xứng.”

Tôi khóc không ra nước mắt.

 

14 responses to “Địa ngục – Chap 21.2

  1. Cuối cùng anh Tử Kiện đã yên bề gia thất, nhưng TK yêu Tứ cô nương nhanh dã man. Keke… thôi, anh cứ yêu đi để anh CN còn có hi vọng.
    Cảm ơn nàng nhiều!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s