Địa ngục – Chap 24.1

Nói chung là vẻ ngoài của Chung Nguyên quá sức mị dân, hơn nữa hắn lại là người rất dễ hòa đồng, bởi vậy chẳng bao lâu, nữ đội trưởng thời trung học của tôi đã ngồi cạnh hắn, cùng hắn nói chuyện trên trời dưới đất. Hai người bọn họ vừa nói vừa nhìn về phía tôi, tôi sợ tới mức gắp rau cũng gắp không xong.

Quả nhiên, không qua mấy phút, nữ đội trưởng lôi kéo Chung Nguyên qua bàn của tôi, nói với mấy thầy cô: “Đây là bạn học của Mộc Đồng, Chung Nguyên, hôm nay đi cùng Mộc Đồng tới.”

Tôi yên lặng nuốt nước miếng, có thiên tài mới đi cùng hắn đến.

Chung Nguyên cung kính cúi người, lễ phép chào hỏi. Sự thật chứng minh không ai nỡ cự tuyệt một người biết nịnh. Cô chủ nhiệm lớp tôi đánh giá Chung Nguyên một lượt xong liền kêu chủ quán mang thêm một cái ghế để cạnh cô, mời Chung Nguyên ngồi xuống. Thế là môn sinh đắc ý tôi đây thành công bị chèn sang một bên.

Tôi bất mãn thấp giọng hỏi: “Sao ngươi tới đây?”

Chung Nguyên cúi đầu cười: “Nhàm chán, vô đây góp vui.”

Dẹp đi, ngươi có mà đến gây chuyện. Tôi lại hỏi: “Ngươi đến bằng cách nào? Trên xe ta không có thấy?”

Chung Nguyên: “Thuê xe”

Tôi đột nhiên nhớ ra, lúc chúng tôi đi đến đây, theo sau xe bus lúc nào cũng có một chiếc xe nhỏ màu đỏ, xe chúng tôi dừng nó cũng dừng, đi nó cũng đi, lúc ấy tôi còn nói giỡn với Trương Húc, nói cái gì bây giờ xe bus làm ăn phát đạt ghê, còn có xe đi theo hộ giá, không ngờ là thằng cha Chung Nguyên này giở trò quỷ.

Chung Nguyên, ngươi không làm gián điệp thực là quá uổng phí.

Tôi nhìn quanh một chút, phát hiện phần lớn ánh mắt đều dòm ngó bên này, rất chi là buồn, sao mà bọn họ nhìn mờ ám thế.

Nói cách khác, Chung Nguyên và tôi lại bị hiểu lầm thành gì đó rồi. Mấu chốt là trong tình huống này tôi nghĩ không thể giải thích được, mọi người chưa nói gì, nếu tôi mở miệng khác nào giấu đầu lòi đuôi, mà nếu không giải thích trong lòng tôi lại cứ ngứa ngáy.

Quên đi quên đi, dù sao người hiểu nhầm như thế cũng nhiều lắm rồi, thêm mấy người này nữa có xi nhê gì không.

Thế là tôi tiếp tục ăn uống ngon lành. Chủ nhiệm lớp rất hưng phấn, lôi kéo Chung Nguyên hỏi đông hỏi tây, còn nói một đống linh tinh khách khí gì mà “Mộc Đồng nhờ em chiếu cố”, tôi vừa ăn vừa oán thầm, chiếu cố con khỉ, lão nương ngày nào cũng bị hắn ăn hiếp!!!

Cùng bạn bè tụ họp, hạng mục không bao giờ thiếu chính là uống rượu, bình thường trong cảnh này tôi chắc chắn là người đầu tiên say. Không phải vì tôi thích uống, mà vì tửu lượng của tôi quả thực quá kém. Một ly bình thường tôi uống một chén là đã lơ mơ, hai chén liền đần ra, nếu uống nữa là đầu óc ngừng hoạt động, chỉ có thể nghe người ta nói mà chả hiểu chả đáp được gì. Do đó tôi cùng người khác tiệc tùng thường không uống rượu, nhưng hiện giờ họp lớp, một năm gặp nhau có hai ba lần, nếu cứ trung trinh bất khuất mà sống chết không uống thì kì quá. Huống chi cho dù không uống với bạn thì cũng phải uống với thầy cô, không những kính rượu, còn phải thầy một ly em một ly ….

Tôi cầm ly rượu, nhìn Chung Nguyên đang trò chuyện vui vẻ bên cạnh, nhất thời một cục tức sinh ra, được, Chung Nguyên, ngươi tự nạp mình, đừng trách ta ác độc, thế là tôi nâng ly trước mặt hắn: “Ngươi uống cho ta.”

Chung Nguyên cũng không nhiều lời, nhận chén rượu uống sạch, uống xong còn nhướn mày nhìn tôi, thuận tiện vươn đầu lưỡi liếm liếm rượu còn dính trên môi, ánh mắt của hắn lúc này có chút mê hoặc, môi sáng bóng, bộ dáng sao lại đẹp thế nhỉ.

Tôi ho khan một tiếng, nhỏ giọng hỏi hắn: “Hay là, ngươi giúp ta chắn rượu đi?”

Chung Nguyên nhếch miệng, cười nói: “Tại sao anh phải giúp em?”

Tôi cắn răng, đau lòng nói: “Miễn hai ngày tiền cơm, thế nào?”

Chung Nguyên bật cười: “Không được, anh thiếu tiền tới vậy à?”

Tôi có chút không hiểu: “Vậy làm sao giờ?”

Chung Nguyên nghiêng đầu nhìn di động của chủ nhiệm: “Anh thích cái kia.”

Tôi nắm tay, đau đớn nói: “Đại ca à, ngươi xảo trá vừa thôi, di động đó đắt lắm …”

“Dây treo cơ” Chung Nguyên ngắt lời: “Dây treo đó hình như là thêu hình chữ thập.”

Tôi nhìn kĩ dây treo của cô chủ nhiệm, quả thực thằng cha Chung Nguyên này mắt mũi nhìn quái lạ thật, tôi hào phóng vỗ vai hắn: “Tốt, tốt, quay về ta cũng thêu cho ngươi một cái.”

Chung Nguyên giống như đứa trẻ ngây ngốc: “Anh muốn cái thật lớn.”

Thế là Chung Nguyên bắt đầu giúp tôi chắn rượu.

 

26 responses to “Địa ngục – Chap 24.1

  1. tks nàng *chụt chụt* *sờ mó* *hắc hắc* ta á… ta là ta phải ăn đậu hũ của nàng đã… rùi ta mới đọc =)) mà đọc tr nhà nàng… ta có nguyên tắc là đọc trước khi đi ngủ 😉 đọc song đi ngủ mơ thấy các soái ca a =))

  2. thanks zes nhìu nà *ôm hun sờ mò* :”>
    nàng cố gắng ăn thiệt nhìu, uống thuốc đầy đủ cho có sức đề kháng nhé *cố lên nh0a nàng* ^.^

  3. tks nàng nhìu , chúc nàng sớm khỏe nhá , dạo nì đang có dịch sốt fat ban , ta có mấy đứa bạn bị dính chưởng jui , nàng nhớ uống thuốc cẩn thận nhá

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s