Địa ngục – Chap 31.1

“Alo. Tiểu Kiệt hả? Uh, đúng, đúng, không phải như mày nói sao, thế vai … Mày có quen đó, là Tam đầu gỗ, Mộc Đồng, Mộc Đồng hội bảo vệ môi trường nhà mày đó … Yên tâm đi, mặt mũi cũng đẹp lắm …. Đúng đúng, tao cũng thấy nó quá hợp … đúng, kiểu tóc cũng hợp, vừa ngắn … cái gì? Ngực hả? Mày đề cao nó quá rồi …”

Tôi đau đầu nhức óc ngồi một bên, cố nén ham muốn đánh người, nghe Tiểu Nhị gọi cho Tiểu Kiệt.

Hai đứa nó tám cả nửa ngày mới chịu cúp, gác máy, nó nhìn tôi, hai mắt phát sáng, hưng phấn nói: “Hắc, tao nghe Tiểu Kiệt nói, gần đây nó mới quen một em khóa dưới, đẹp trai lắn, đã nhận lời đóng vai nam chính số 1 của phim này rồi.”

Tôi không vì cái tin tức bé xíu này mà thấy vui tẹo nào, lười biếng đáp: “À, Thế à.” Cũng không biết Tiểu Kiệt dùng cách nào dụ dỗ được em trai kia nữa.

Tiểu Nhị vẫn tiếp tục bay trên mây: “Nhưng tao định để Chung Nguyên diễn a, tuy rằng ở trước mặt Lục Tử Kiện khí chất của ảnh có vẻ thụ, chắc chắn công mày thì có thừa à. Làm sao đây ta, chẳng nhẽ hai tiểu công đều là nhân vật chính à?”

Tôi lắc đầu: “Yên tâm đi, Chung Nguyên nhất định không diễn loại vai biến thái này đâu.”

Tiểu Nhị nắm tay áo tôi lắc lắc đầy thống khổ: “Tam đầu gỗ, mày nói ai biến thái, ai biến thái chứ! Đây là nghệ thuật, mày hiểu không?”

Tôi đẩy tay nó ra, bình tĩnh nói: “Dẹp đi, thằng cha Chung Nguyên này ghét nhất bị người khác dụ dỗ, có gan thì tự mày đi tìm đi.”

Thế là Tiểu Nhị lặng im không nói.

Tôi nhận ra Chung Nguyên có một thứ năng lực rất kì dị, con người hắn xem như tính tình tốt, lúc đi cùng người khác vẻ mặt cũng rất ôn hòa, nhưng nói đến chuyện thật sự chạm nọc tới điểm mấu chốt của hắn thì không mấy người dám làm. Như Tiểu Nhị nè, cả ngày diễu võ dương oai với tôi, mới nghe nói Chung Nguyên rất ghét người khác dụ dỗ hắn, nó liền nhất quyết không nhận nhiệm vụ bàn bạc vấn đề này với Chung Nguyên. Lục Tử Kiện thì không như vậy, anh ấy cũng là người tốt tính, nhưng lại cứ hay bị bắt nạt. Lúc trước Tiểu Nhị cứ luôn miệng gọi Lục Tiểu Công, sau khi anh ấy hiểu rõ nó nghĩa lá gì thì năm lần bảy lượt yêu cầu Tiểu Nhị không gọi vậy nữa, kết quả công cốc. Mãi sau nhờ có Tứ cô nương thu phục Tiểu Nhị mới có chút thành quả [Tôi thật khinh bỉ Tiểu Nhị là đứa chỉ biết bắt nạt người yếu]

Tôi luôn luôn nghĩ rằng, một người phải âm hiểm bao nhiêu mới có thể làm được như Chung Nguyên.

Buổi tối, Tiểu Kiệt vì sự nghiệp đạo diễn, hẹn hai nhân vật nam chính của bộ phim không lành mạnh [thực ra tôi là nữ chính mà] cùng đi uống cà phê, trước hết mọi người làm quen nhau, sau đó là thương lượng cụ thể công việc. Chúng tôi tiện thể rủ luôn nhà sản xuất kiêm biên kịch, Tiểu Nhị!

Sau khi nhìn thấy em trai siêu cấp đẹp trai trong truyền thuyết thì tôi gần như á khẩu.

Khó hiểu quá nha, thành phố B có thiếu trai đâu, Tiểu Kiệt nhìn thế nào mà khen Tô Ngôn dữ dội vậy chứ …

Tô Ngôn nhìn thấy bọn tôi, hớn hở chạy đến trước mặt, cười ha ha nói: “Mộc Đồng, hóa ra người đóng giả trai là chị à?”

Tôi kéo Tiểu Nhị ra chắn trước mặt: “Hiểu lầm rồi, chị là biên kịch, người này mới là người hợp tác với em nè.”

Tên Tiểu Nhị lại tận lực ra sức bán đứng tôi.

Tô Ngôn khoác tay lên vai tôi, tâm tình rất tốt: “Mộc Đồng, chị không cần ngượng đâu.”

Tôi tức giận, đẩy tay nó ra, chỉ vào nó nói với Tiểu Kiệt: “Đạo diễn, tôi không làm, hoặc là đổi tôi hoặc là thay nó.”

Chỉ một câu làm Tiểu Kiệt muốn trợn ngược mắt: “Không được!”

Nhờ có sự phối hợp hoàn hảo của Tô Ngôn và sự bất hợp tác rất hoàn hảo của tôi mà buổi họp tối nay chẳng thất bại mà cũng chả thành công. Thật ra tôi không phải cố tình gây sự, chỉ có điều việc hợp diễn tình nhân với Tô Ngôn làm lòng tôi ngứa ngáy thế nào ấy. Mặc kệ tình cảm của nó dành cho tôi là thật hay giả, có nói thế nào cũng cứ đòi theo đuổi tôi, bây giờ còn đang theo như vậy, quan hệ thế này lúc diễn làm sao không xấu hổ được. Tôi là người rõ ràng trong tình cảm, thích là thích, không thích nữa thì sẽ không đeo bám dây dưa, người tôi không thích tốt nhất nên cách tôi càng xa càng tốt.

Lúc quay về, Tiểu Kiệt và Tiểu Nhị lén lút về trước, để tôi với Tô Ngôn ở lại trao đổi.

Tô Ngôn chầm chậm đi cạnh tôi dưới ánh đèn đường vàng vọt.

“Mộc Đồng, chị thực sự ghét tôi à?” Nó đột nhiên dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, thản nhiên hỏi.

Tôi lắc đầu: “Không có”

“Vậy tại sao không tiếp nhận tôi?”

Tôi cào tóc: “Ak, chị có bạn trai mà, làm người thứ ba chen vào làm chi cho sóng gió?” Tội nghiệp Chung Nguyên, thời điểm quan trọng đem ngươi ra dùng cũng có ích gớm.

Tô Ngôn cười bí hiểm, chẳng có vẻ gì giống thanh niên 18 cả: “Không cần gạt tôi, tôi nhìn ra mà, Chung Nguyên diễn rất khá, nhưng chị thì còn kém lắm.”

Tôi cúi đầu, không biết nó nói thật hay đùa.

Tô Ngôn lại thêm vào: “Hiện tại tôi và Chung Nguyên hay bất cứ người nào đều có vị trí ngang nhau, hy vọng chị đừng kì thị tôi.”

Tôi lắc đầu: “Chị không kì thị, chỉ là không thích thôi, cho nên không tiếp nhận, dễ hiểu mà. Chị cũng không ghét em, nhưng không ghét không có nghĩa là thích, em phải hiểu điều đó.”

Tô Ngôn lại cười nói: “Chị còn chưa thử thích tôi, sao đã biết là không thích được?”

Ak … ak? Nói gì không ăn nhập vậy?

 

26 responses to “Địa ngục – Chap 31.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s