Địa ngục – Chap 32.2

Ngày hôm sau tỉnh lại, tôi đã thấy mình nằm trên giường kí túc xá. Theo lời bọn Lão Đại, hôm qua tôi về sớm hơn Tiểu Nhị, haiz, là bị Chung Nguyên đưa về.

Quan trọng là, Chung Nguyên lúc đó bị ói lên người từ trên xuống dưới …

Kinh dị quá, khủng bố quá, Chung Nguyên … không phải là tôi làm chứ? Tên kia thích sạch sẽ, nếu thiệt là tôi làm, có trời mới biết hắn nghĩ cái cách quái chiêu gì trả thù tôi, nghĩ thôi đã thấy ớn rồi.

Tôi nghĩ nát cả óc cũng không nghĩ ra hôm qua có làm vậy thiệt không, trong đầu chỉ nhớ được tới chỗ cùng bọn Tiểu Nhị uống rượu, sau đó có chuyện gì thì không có ấn tượng.

Quên đi, bây giờ sốt ruột làm gì, chờ gặp Chung Nguyên khắc rõ.

Sáng nay Chung Nguyên với Tô Ngôn có cảnh quay, Tiểu Nhị với Tiểu Kiệt hai tên không có nghĩa khí, vừa mới quay phim là đã bỏ rơi tôi, đem những cảnh có Chung Nguyên với Tô Ngôn quay trước. Cảnh sáng nay của họ, hình như là … tôi hươ hươ kịch bản, ak, hình như là đánh nhau.

Thế là tôi tắm rửa qua rồi lê thê lết thết đi vào văn phòng hội điện ảnh.

Lúc nhìn thấy Chung Nguyên, hai chân muốn nhũn ra, hắn đang tựa vào ghế, trang phục diễn khoác trên cánh tay. Hắn mặc một cái áo somi trắng có sọc nhỏ, nhìn rất đơn giản. Nút áo đầu tiên không đóng, để lộ phần xương quai xanh. Ánh nắng thu buổi sớm chiếu xuyên qua cửa sổ vào phòng, thản nhiên dừng chân lại trên đầu hắn, trên lông mi, trên môi, hắn hơi cúi đầu, từ góc của tôi nhìn lại, khuôn mặt nghiêng mang cảm giác trầm tĩnh, lại có vẻ đẹp rung động lòng người. Hình như tôi bị trúng tà, sao tự nhiên cảm thấy Chung Nguyên càng nhìn càng đẹp…

Chung Nguyên đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía tôi.

Tôi hoảng sợ, tự nhiên thấy chột dạ, thiếu chút nữa là quay đầu chạy trốn.

Chung Nguyên hơi nhếch miệng, nói với tôi: “Đầu gỗ, lại đây.”

Tôi cố gắng lết qua, vừa định nói hắn muốn giết muốn chém gì xin cứ tự nhiên, hắn lại đột nhiên hơi nghiêng người về phía trước, cúi đầu nói: “Giúp anh thắt cà vạt.”

Khóe mắt hắn lộ ý cười, nhưng hình như không giống cái kiểu cười muốn giở âm mưu quỷ kế mọi khi, trong lòng tôi hơi sợ, không biết trong hồ lô của hắn giấu cái gì.

Tôi nắm lấy cái cà vạt, so so lên người hắn, lại buông xuống, giúp hắn cài nút somi lại, Chung Nguyên không nói gì, cứ nhìn tôi, có điều tôi không dám nhìn lại.

Nút áo của hắn lành lạnh, hình như không phải là nhựa hay thủy tinh hữu cơ gì, tôi vừa giúp hắn cài nút vừa hỏi: “Đây là kim loại?”

“Uhm” Chung Nguyên trả lời, giọng có vẻ trầm.

Kim loại! Tôi không khỏi nghiến răng nghiến lợi: “Tiểu Kiệt không biết nghĩa khí kia, cho ngươi quần áo tốt như vậy, áo của ta đâu có kim loại đâu.”

Giọng nói của Chung Nguyên ẩn chứa ý cười: “Đây là đồ của anh mà.”

Tôi có chút bấn loạn, tự trấn an mình: “Xa xỉ, không có truyền thống cách mạng.”

Chung Nguyên vẫn tiếp tục cười: “Uh.”

Tôi cảm thấy lạ, hôm nay tính tình hắn sao tốt đột xuất nha, y như con thỏ hiền lành, không giống tác phong hắn chút nào. Nhưng mà hắn không bình thường càng làm tôi cảnh giác, không chừng tên này có chiêu gì mới đây.

Tôi lại lấy cà vạt ra thắt lên cho hắn, vẫn như cũ không dám nhìn hắn, hơi thở của Chung Nguyên phả trên tay tôi, kì cục, tự nhiên tay nóng lên, mặt còn nóng hơn …

Tôi lấy can đảm nói: “Chuyện … hôm qua…”

Chung Nguyên: “Hôm qua em say.”

“Ak, ta biết” đầu tôi càng cúi thấp, chột dạ dễ sợ: “Ta muốn nói, không biết có làm gì quá đáng với ngươi không?”

Chung Nguyên: “Có”. Ngữ khí thản nhiên, cũng rất là thật thà.

Cả người tôi cứng đờ, lo lắng tới nỗi cả ngón tay cũng run lên: “Ngươi … không giận?” Hình như không thấy hắn nổi giận thì tôi không thấy yên hay sao ấy =.=

Chung Nguyên: “Không giận.”

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, thần kì nha, từ lúc nào Chung Nguyên quay ngoắt 180 vậy?

Chung Nguyên cúi đầu nhìn tôi, nhếch miệng cười một cái, nói: “Nếu chuyện gì cũng tức tới em thì anh chết sớm mất.”

Đúng lúc này, một chuyện kì lạ xảy ra. Tôi nhìn vào cặp mắt sáng trong của hắn, tự nhiên tim nhảy lên một cái, cái gì vậy trời?

Tôi xoa xoa ngực, cuống quýt cúi đầu giúp hắn thắt cà vạt, ngón tay qua làn áo somi chạm vào nhiệt độ cơ thể hắn, nóng nóng, ak, tim tôi lại được một trận khua rùm beng.

Không khí hôm nay có gì đó quái quái, cảm giác khó nói thế nào ấy.

Thắt xong cà vạt, Chung Nguyên đột nhiên hỏi tôi: “Ăn sáng chưa?”

Tôi lắc đầu: “Không đói bụng”

Chung Nguyên chỉ vào cái bàn đằng góc: “Chỗ đó có đồ ăn sáng đó.”

Tôi xoay mặt qua: “Ngươi đều ăn qua rồi cho coi.”

Chung Nguyên: “Đương nhiên, mỗi thứ cắn một miếng.”

Tôi: “…”

Vừa phát giác ra tính tình hắn tốt được chút thì lại lộ nguyên hình rồi, đúng là không nên ôm ảo tưởng về nhân phẩm tên này ><

Tôi đi qua, lật mở cái túi nhựa lộn xộn trên bàn, phát hiện bên trong có một bịch sữa, còn có bánh bao, xúc xích … Nguyên vẹn cả, chưa cái nào bị nhúng chàm.

Tôi có chút cảm động, thực ra thằng cha Chung Nguyên này cũng không phải không biết quan tâm người khác, chỉ là tính cách có chút quái dị thôi.

36 responses to “Địa ngục – Chap 32.2

  1. hô hô, Đồng tỷ chuẩn bị rung rinh rồi, nhưng chắc với cái đầu gỗ của tỷ thì việc nhận ra tình cảm của chính mình còn vô vàn gian nan a, cố lên, chúc tỷ sớm giác ngộ được chân lý =))
    thanks ss 😀

  2. Cuối cùng đầu gỗ đã không chỉ toàn là gỗ, có biết chút rung động rồi, không biết nên vui hay nên chia buồn với anh Chung Nguyên vì mã đến chap 32 chị mới biết “cảm” anh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s