Địa ngục – Chap 34.2

Buổi tối, Nhất Nhị Tam Tứ ở trong kí túc xá tán gẫu, tôi hỏi tụi nó: “Hai người đang vui vẻ nói chuyện, tự nhiên có một người tức giận bỏ đi là tại sao?”

Tứ cô nương đáp: “Bị nói trúng chỗ đau.”

Tiểu Nhị phụ họa: “Tứ Tứ nhà ta đúng là thấu hiểu nha.”

Tôi có chút mơ hồ, đau, chỗ đau?

Lão Đại hiền lành xoa đầu tôi, hỏi: “Tam đầu gỗ, có vấn đề về tình cảm hả, nói ra để mọi người phân tích nào?”

Tôi giả bộ bình tĩnh lắc đầu: “Không có.”

Nhưng trong lòng thì không hề bình tĩnh chút nào. Nếu – là tôi nói nếu thôi – nếu hôm nay tôi giận Chung Nguyên là vì hắn nói trúng chỗ đau, ak ak, chỗ đau, nói cách khác thì là mà, tôi thật sự th … thích hắn?

Trời ơi, cái mệnh đề này có thể làm con người ta rụng từng khúc xương nha!!!

Nếu thật là như vậy, cũng có thể giải thích tại sao khi nghe Chung Nguyên nói hắn chỉ đùa thôi mà tôi lại thấy mất mát … ak ak, không nhẽ tôi thích hắn thiệt sao trời?

Tôi nghĩ lại mấy ngày gần đây, hễ khoảng cách của Chung Nguyên gần tôi là tim đập chân run đầu óc trống rỗng, tôi ở gần hắn cứ y như người bị đánh thuốc mê à … Còn hay nghĩ tới hắn nữa chứ, lúc nào cũng nghĩ … Tôi chưa từng có cảm giác như vậy, lúc nào cũng cảm thấy cuộc sống của mình tràn ngập sự tồn tại của một người, nếu người đó không ở bên cạnh sẽ tự nhiên nhớ tới, nghĩ xem người đó đang làm gì, nghĩ tới chuyện trước đây của người đó, nghĩ nghĩ nghĩ, thời giờ cứ thế trôi qua. Tôi suy nghĩ tới chỗ này thường tự kết luận, là do hay bị Chung Nguyên áp bức bóc lột, hình thành phản xạ có điều kiện, bây giờ có vẻ như là do tôi động lòng xuân ư? >_<

Đủ loại dấu hiệu cho thấy, tôi, Mộc Đồng, hình như là thật sự đã thích Chung Nguyên.

Kết luận làm làm tay chân tôi luống cuống, trời ơi, chẳng lẽ anh danh nhất thế của Mộc Đồng này lại bại trong tay Chung Nguyên sao?

Tôi nghĩ tới khả năng Chung Nguyên thích tôi, đáp án là: NO

Hắn luôn nhìn cao như vậy, người theo hắn có biết bao cô xinh, tôi chỉ là bụi cỏ nhỏ trong một đám hoa to, trừ bị giẫm đạp thì có vẻ không có đất diễn gì khác. Huống hồ địa vị của hai chúng tôi ngay từ đầu đã không đúng rồi, tôi vĩnh viễn là giai cấp bị bóc lột, mâu thuẫn của hai chúng tôi xưa nay là mâu thuẫn giai cấp, hai người nếu nảy sinh cảm tình, thì là cảm tình giữa giai cấp tư sản và giai cấp vô sản nha … Cái này là không – có – khả – năng!

Nhưng vấn đề hiện tại là, giai cấp vô sản lại thích giai cấp tư sản mất rồi …

Tôi hận muốn cắn răng luôn, sao chính mình lại điên rồ thế không biết, thích ai không thích, lại đi thích Chung Nguyên chuyên lấy việc bóc lột người khác làm nhiệm vụ của mình???

Tôi tiến hành tự phê bình nghiêm khắc một lần, muốn biết rốt cục là tôi thích anh ấy ở điểm nào. Rút cục vẫn không tài nào hiểu được tại sao lại thích anh ấy, vì cái gì mà thích anh ấy. Cả người Chung Nguyên chẳng có điểm nào tôi thích cả, ngoại trừ vẻ ngoài càng ngắm càng đẹp kia. Nhưng đẹp trai có ăn được đâu, với lại ai cũng biết mà, mấy tên đẹp trai da trắng là sinh vật không an toàn nhất trên thế giới này >_<

Tôi đành bất lực hỏi Nhất Nhị Tứ, tại sao tụi nó lại thích một ai đó.

Lão Đại trả lời: “Bởi vì người đó tốt với tao.”

Tiểu Nhị trả lời: “Đừng hỏi tao, tao chỉ thích máy tính thôi.”

Tứ cô nương trả lời: “Bởi vì tao xui xẻo.”

Tôi nghĩ kĩ, phát hiện Tứ cô nương nói rất chính xác, tại sao tôi lại thích người đó? Bởi vì xui xẻo gặp phải, lại còn phải vướng mắc không dứt ra được.

Sau khi nghĩ thông suốt vấn đề này, tôi càng thêm buồn bực. “Xui xẻo” là chuyện tôi không kiểm soát được, nói cách khác, chuyện thích hay không thích Chung Nguyên cũng không phải chuyện tôi có thể thay đổi được … Một kết luận bi kịch quá đi!

Tôi tự đấu tranh trong lòng, vấn đề chủ yếu là rốt cục có nên cho Chung Nguyên biết chuyện tôi thích anh ấy hay không. Tôi cảm thấy, anh ấy mà biết chuyện này, chắc chắn là cười tới khờ người luôn cho coi, không chừng còn cười nhạo tôi; hoặc là vì ngại mà tạo khoảng cách với tôi, hai người càng lúc càng xa, tôi chỉ có thể nhìn theo bóng anh mà thôi … Cả hai tình huống này tôi đều không muốn nghĩ tới, quên đi, tạm thời chưa cho hắn biết, cứ giả bộ như không có gì là tốt rồi.

Tóm lại, tôi nghĩ nếu anh ấy biết tôi thích anh ấy, chắc là tôi sẽ bị áp lực dữ lắm …

Tổng kết lại: tôi thực sự đã thích Chung Nguyên, hơn nữa còn tự nhiên mà thích, tuy rằng không có cách nào thay đổi được, nhưng tôi sẽ giữ kín bí mật này, không cho anh ấy biết.

Suy nghĩ thấu đáo xong, tôi nơm nớp lo sợ mà đi ngủ.

Mùa này cũng chỉ còn cây táo là ra quả mà thôi, tôi với Chung Nguyên sáng sớm bắt taxi đi hơn một tiếng mới tới được vườn cây Lục Viên.

Vườn Lục Viên là một khu du lịch ngắm cảnh đồng thời cho phép hái trái cây, nghe nói còn có một vườn thí nghiệm, trồng thử loại quả gọi là Hồng Phú Sĩ, sử dụng kĩ thuật tiên tiến của Nhật, hơn nữa hoàn toàn trồng bằng hữu cơ, không dùng phân hóa học. Đương nhiên giá cũng đắt điên đảo, dĩ nhiên cũng có một cơ số người luôn coi tiền như rác, nguyện ý đưa cổ ra cho cắt, ví dụ Chung Nguyên.

Khi chúng tôi đi vào vườn, cảnh tượng thực sự là hoa mắt. Những trái táo to đỏ, chín mọng đậu chen chúc trên cành, giống như những chùm đèn lồng màu đỏ. Trái ra rất nhiều nên cây táo cũng không đỡ nổi, phải dựng sào chống bớt sức nặng.

Đứng trên cao phóng tầm mắt nhìn lại, cả khoảng không gian màu đỏ đập vào mắt, có cảm giác đứng trong biển lửa, rất tráng lệ.

Tôi hú lên một tiếng, cuồng chân chạy vào vườn táo, sờ chỗ này một cái, vỗ chỗ kia một cái, chạy vòng quanh gốc cây, rất đắc ý.

Chung Nguyên không phát điên như tôi, anh đứng cách đó không xa, giơ di động chụp ảnh lại.

Phát tiết một lúc, tôi cầm một cái rổ, bắt đầu hái táo. Những cây táo xanh tươi, mạnh mẽ vươn lên, làm cho tâm tình con người cũng tốt hơn. Tôi hái được một rổ đầy thì ngừng lại, ngồi phịch dưới tàng cây gặm táo. May là Chung Nguyên chu đáo, mang theo cả dao gọt hoa quả.

Quả táo đầu tiên còn chưa gọt xong đã bị Chung Nguyên giựt mất, vì anh ấy là người bỏ vốn cho buổi hái táo này nên tôi cũng không dám nói gì.

Chung Nguyên chậm rãi ăn nửa trái táo, liền bỏ qua, sau đó nằm dưới gốc cây nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tôi ở bên cạnh vừa ăn táo, vừa thưởng thức tranh mỹ nam ngủ giữa mùa thu.

Cỏ dưới chân Chung Nguyên rất rậm rạp, có chút úa vàng. Có mấy cọng cỏ che mất một phần khuôn mặt anh, từ góc của tôi nhìn qua, chỉ có thế thấy cái trán với mũi thôi, uhm, có câu nói thế nào ấy nhỉ, một vẻ đẹp mơ hồ à?

Nắng mùa thu xuyên qua lá cây chiếu lên người anh, từng chấm nhỏ, giống như một tấm áo dát kim mỏng phủ lên người, hoa lệ thoát trần, giống y như thẩm mỹ cao của người này vậy.

Ngực Chung Nguyên phập phồng, dần dần thở đều, đã ngủ rồi.

Tôi nuốt nước miếng, âm thầm tới gần …

Trước kia tôi vẫn không hiểu tại sao trong mắt tôi, Chung Nguyên lại càng ngày càng trở nên đẹp trai, bây giờ thì rõ rồi, bởi vì tôi thích anh ấy, người yêu trong mắt hóa thành Tây Thi, chắc là nói ý này hả? Mấy ngày hôm trước tôi thử so Chung Nguyên với Lục Tử Kiện một chút, hi vọng có thể cứu vớt linh hồn lầm lạc của mình, nhưng đáng buồn thay, tôi lại càng thấy Chung Nguyên đẹp trai hơn Lục Tử Kiện … Hóa ra anh ấy không chỉ áp bức bóc lột tôi mà còn vặn vẹo luôn thẩm mỹ của tôi nữa >_<

Ngay lúc này, đối diện với mĩ nam mà tôi mong muốn, rốt cục tôi không thể khống chế mình, càng lúc càng tiến tới gần.

Khuôn mặt Chung Nguyên an tĩnh, hơi thở nhè nhẹ, yên lành tiến vào giấc ngủ. Tôi ghé vào cạnh anh, dùng ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt lông mi, lầm bầm: “Còn dài hơn của mình.”

Tôi lại to gan kéo kéo lông mi, nói: “Lông mi này mà không nhăn mặt nhăn mũi là đẹp lắm nè.”

Kế tiếp tôi bình phẩm tới mắt mũi tai một lúc, sau đó thì tới môi … Một ý nghĩ gian ác nhất thời nhen nhóm trong lòng.

Nghe đồn, nghe đồn, lúc người ta ngủ có thể vụng trộm dê một chút …

Tôi bị ý tưởng kinh dị này hù một phen, hình như … không hay lắm à?

Nhưng mà ai cũng thích làm chuyện này mà …

Cứ như làm chuyện lén lút ấy …

Không sao, trong TV đều thế mà …

Thế là không quang minh lỗi lạc …

Quang minh lỗi lạc thì tôi không dám mà …

Cũng có đạo lý ha …

Hơn nữa nụ hôn đầu tiên của tôi là bị người này cướp mà, bây giờ là lúc báo thù nha …

Ak

Tôi đẩy nhẹ Chung Nguyên, gọi nhỏ: “Chung Nguyên? Chung Nguyên?”

Chung Nguyên hơi cựa mình, không tỉnh lại.

Thế là tôi ngừng thở, tiến sát mặt lại gần, y như trộm. Tim đập như trống trận, chắc sắp tới lúc ngừng đập luôn quá.

Tôi để sát môi vào, càng ngày càng gần, sắp chạm tới môi Chung Nguyên …

Nhưng đúng vào lúc này, một việc ngoài ý muốn xảy ra.

53 responses to “Địa ngục – Chap 34.2

  1. ha ha, chúc mừng Đồng tỷ lại vinh quang rơi vào bẫy của CN ca lần nữa. Pó tay với cái lý luận của tỷ, hôn lén lại người ta mà cũng gọi là báo thù ah, báo thù kiểu này thì chắc CN ca muốn được báo thù dài dài =))
    Diễn biến sau cái chỗ cắt rất “có duyên”, dự đoán 2 khả năng:
    1. CN ca đột nhiên mở mắt (tình huống này hơi bình thường quá, chắc tác giả sẽ không phí công cài cắm câu khách như vậy đâu, mà CN ca cũng đâu dại thế, tự nhiên lại phí mất thời cơ thiên thời, địa lợi, nhân hòa =))
    2. Đột nhiên có con sâu róm hay con gì đó tương tự rơi vào người Đồng tỷ (biết đâu có quả táo rơi trúng đầu tỷ cũng có thể lắm, thế này thì tỷ giống Newton quá roài, nhưng chắc tỷ bị táo rơi vào đầu cũng không thông minh mà nghĩ ra được phát kiến vĩ đại nào đâu, có khi chỉ nghĩ ra là: bingo, mình hôn trộm là mình thiệt chứ hắn thiệt gì =))

  2. huhu
    het oy a?
    pit ngay ma`. Luc’ nao` cung den’ doan lam` nguoi` khac’ dau tin oy thoi.
    ban oi!! Noi’ minh` pit sau do’ thi` sao hok? goi y’ thui cung dc ma`
    nha’ nha’ nha’

  3. Suy nghĩ thấu đáo xong, tôi nơm nớp lo sợ mà đi ngủ.
    ~> Nơm nướp lo sợ =))~ Chị ơi là chị, e phục chị lắm rồi! Bắt tay bắt tay! =))~
    Cái giề, ta đoán đoạn sau chương này, CN sẽ mở mắt ra rồi ôm chị í vào rùi kít luôn *mắt mơ màng* =))~

  4. thanks, đọcchùa suốt h mí thanks 1 tiếng, ngại quá, ss MĐ nói ss ấy vào địa ngục nhưng mờ em cũng ước được vào địa ngục như ss ấy, chảy nước miếng – ing

  5. thanks, đọc chùa suốt h mí thanks 1 tiếng, ngại quá, ss MĐ nói ss ấy vào địa ngục nhưng mờ em cũng ước được vào địa ngục như ss ấy, chảy nước miếng -ing

  6. Tác giả xạo quá ><. Ta đang ngủ mà bị đụng vào mắt là thấy ngứa ngứa rồi huống chi chị còn kéo kéo, hok tỉnh mới lạ.
    Nàng… *chỉ ngón trỏ run run* nàng có biết là ta rất…rất…khâm phục trình độ học hỏi của nàng hok, BT y chang CN, toàn hại người khác đau tim hok ah, ta đi uống thuốc đây :XD

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s