Địa ngục – Chap 37.1

Tiểu Nhị giúp Chung Nguyên chuyển đạt cảm giác đói khát tới tôi xong rồi nhưng tôi vẫn không xuống lầu tìm anh ấy. Tôi rất muốn nhìn thấy anh, nhưng lại sợ thấy rồi thì tâm trạng lại càng mâu thuẫn hơn.

Dù sao Chung Nguyên cũng là người thông minh, khẳng định sẽ không vì không có thẻ cơm mà thắt cổ tự tử.

Cả cuối tuần tôi lặn không sủi tăm trong kí túc, sống dựa vào mấy gói mì sắp hết hạn. Nói thiệt là lâu rồi không ăn mì ăn liền, yêu cầu về ăn uống của Chung Nguyên rất cao, chưa bao giờ ăn đồ ăn kém phẩm chất, vì thế ngày nào tôi cũng đúng giờ đi ăn với anh ấy, mì ăn liền có thể nói đã thành chuyện dĩ vãng.

Tôi chọc chọc bát mì đang nóng hôi hổi, thở dài, tại sao làm việc gì cũng nghĩ đến Chung Nguyên thế này.

Tôi rảnh rỗi buồn chán không có gì làm bèn lên diễn đàn của trường, ở mục tìm kiếm gõ vào hai chữ “Chung Nguyên”, thằng cha này đúng là không làm cho tôi thất vọng mà, mấy trang kết quả liền, trong đó hết 90% là chuyện thị phi quanh anh ta rồi. Mà mỗi câu chuyện đều liên quan tới một cô gái, tôi cũng may mắn trở thành nhân vật chính trong một topic, còn nhớ lúc đó tôi đã nghiêm túc trung trinh yêu cầu hắn làm sáng tỏ, bây giờ nghĩ lại, nếu ảnh mà biết thời biết thế thuận theo mình thì tốt à …

Tôi vừa suy nghĩ vừa mở đại một topic gần nhất.

Lần này nhân vật chính là bạn cùng lớp với Chung Nguyên, nghe nói là thường xuyên cùng tổ nghiên cứu với anh ấy, hai người nhờ đó mà bồi dưỡng tình cảm cách mạng, sau đó thì tình cảm cách mạng thăng cấp thành quan hệ nam nữ.

Lại nghe đồn cô gái này là hoa khôi học viện của Chung Nguyên, trong diễn đàn có mấy show ảnh chụp nữ sinh, cũng khá đẹp, cảm giác của riêng tôi là không đẹp bằng hoa khôi học viện chúng tôi … Ak, quên chưa nói, hoa khôi học viện chúng tôi chính là cái con nhỏ bất tài này đây ^^

Tôi biết cái ý tưởng này thiệt là tự sướng đi, nhưng trong tình huống như thế này phải tự nâng cao ý chí chiến đấu của mình chứ ><

Kéo xuống tí nữa, tôi lại thấy cả ảnh chụp của hoa khôi với Chung Nguyên. Hai người có vẻ như tham gia vào một trường hợp nào đó khá trịnh trọng, đều mặc Âu phục, bộ đồ của nữ nhìn rất đẹp mắt, quần áo Chung Nguyên cũng hài hòa, thân hình ảnh đặc biệt cân xứng, tôi nhìn tới chảy nước miếng. Tình yêu đúng là biến thái, nó không chỉ làm cho người ta gần nửa năm không ăn mì ăn liền, còn có thể làm chúng ta thấy đối phương trong mắt đẹp mỹ lệ như thế nào, ngay cả hắt xì cũng nghĩ là soái nữa …

Nói dong nói dài, tuy rằng tôi rất ghen tị, nhưng không thể không thừa nhận, hai người này thoạt nhìn rất xứng.

Quan trọng là, Chung Nguyên còn cười với cô ta! Hai người họ nhìn nhau cười, trên mặt Chung Nguyên lộ ra cái nụ cười đặc biệt dịu dàng, lúc ở cùng với tôi có mấy khi thấy ảnh cười chứ. Qủa nhiên con trai đều là đồ háo sắc! Nhưng nếu tôi trang điểm vào, chắc cũng không xấu hơn cô ta nha …

Nhưng mà, tôi chẳng phải là không có ngực sao ><

Tôi buồn bực tắt mạng đi, nghĩ thiệt khổ sở quá. Tôi biết là cảm xúc của tôi đã bị Chung Nguyên ảnh hưởng quá nhiều, nhưng không thể khống chế được, tôi không thể không thèm nghĩ đến anh ấy nữa, cũng không thể không để ý nhất cử nhất động của ảnh.

Tôi nhận thấy mối quan hệ của tôi với Chung Nguyên, giống y như quan hệ giữa gà con và gà mái. Một con gà mái có thể có rất nhiều gà con, nhưng một con gà con lại chỉ có duy nhất một gà mái mẹ.

Ak, so sánh này có vẻ không đúng. Phải là giống như quan hệ giữa ánh trăng và ngôi sao, ảnh là trăng, tôi là sao. Ánh trăng trong mắt mọi người luôn luôn độc đáo, hấp dẫn, còn làm sao như tôi thì chỉ làm nền mà thôi.

Tôi tự nhắc mình, chuyện xấu của Chung Nguyên nhiều như vậy, hoa khôi kia chỉ là một hạt cát trong sa mạc, nhưng từ đáy lòng lại cứ vọng ra tiếng nói: “Nếu là thật thì sao?”

Cứ ngồi nghĩ ngợi những ý tưởng tự tiêu diệt chí khí như vậy, tôi buồn bực hết cả buổi chiều.

Đến tối thì tôi thấy là mình ăn lông ở lỗ hai ngày nay là đủ rồi, thật sự là cần đi ra ngoài một chút, vừa nghĩ vừa hít thở khí trời. Huống chi hai ngày ăn mì, đối với người ăn cơm ngày ba bữa đều đặn có thể nói là vô cùng đau đớn nha, tôi cần một chút an ủi.

Tôi tính đi dạo siêu thị, dùng thẻ của Chung Nguyên để an ủi cái sự tổn thương do nhớ tới thằng chả mà ra.

Ai dè cách siêu thị một khoảng tôi lại gặp phải người lúc này tôi sợ gặp nhất, đúng lúc hắn đang nói chuyện với nhân vật nữ chính âm hồn bất tán kia.

Hai người họ đang cười nói xếp hàng trước quầy thu ngân, hoa khôi cười tới nhe cả răng, chắc nước miếng cũng sắp rớt ra luôn.

Trong lòng tôi tự nhiên dậy lên một trận buồn sầu, chẳng còn tâm trạng đâu mà mua này nọ, xoay người bước nhanh rời khỏi siêu thị.

Ra khỏi siêu thị, tôi cứ đi lang thang vô định trên đường, vừa đi vừa đá tuyết dưới chân. Trong đầu toàn là hình ảnh lúc nãy, còn có cái ảnh chụp trên diễn đàn, bọn họ mặc đồ nhìn tông xuyệt tông như thế, nhìn cứ y như áo tình nhân …

Càng nghĩ càng uể oải. Tôi đang miên man nghĩ, thình lình đụng phải một người, tôi ngẩng đầu lên định giải thích, nhưng khi nhìn thấy mặt người nọ, cái câu “Xin lỗi” bị nuốt ngược vào, chỉ còn lại cảm giác không biết nên làm gì, cộng thêm một chút … hình như là tức giận.

Tôi lấy lại bình tĩnh, cười lạnh nói: “Sao đi có một mình, cô mặc áo len sọc đâu?”

Chung Nguyên lẳng lặng nhìn vào mắt tôi, đột nhiên toét miệng ra cười, nói: “Ghen à?”

Tôi bị anh ấy tố cáo, thẹn quá hóa giận: “Anh … Nói bậy!”

Nhưng tôi vừa dứt lời thì đã ngã vào một lòng một người, một vòm ngực rộng lớn rắn chắc, một cái ôm không hề xa lạ.

Cằm của Chung Nguyên tì lên đỉnh đầu tôi, hai tay ôm chặt lấy tôi, cứ như ôm thỏ con ấy. Anh thở dài, bất đắc dĩ nhẹ giọng nói: “Tim phèo phổi gì của anh cũng sắp tan ra mất rồi, sao em còn chưa hiểu được lòng anh vậy?”

45 responses to “Địa ngục – Chap 37.1

  1. Ôi cái câu tỏ tình cuối chap, đọc xong câu này tim em cũng muốn tan ra luôn😡, nhưng trước đó phải ngoác miệng cười cái đã, gì mà tim gan phèo phổi chứ, tỏ tình mà vẫn làm người ta ôm bụng được =))
    Pó tay cái ví von về gà mái và gà con của MĐ, cũng may về sau MĐ đã kịp giác ngộ là không ổn LOL

  2. “Tim phèo phổi gì của anh cũng sắp tan ra mất rồi, sao em còn chưa hiểu được lòng anh vậy?” ^^ mình thích câu này quá, rất ngọt ngào he he
    thanks ss nhìu ^^

  3. ss cho A.T nói nhỏ phát.

    nói chung nà thế lày ss ạ…

    *thở dài thườn thượt*

    A.T bi ờ chả dám kêu mềnh êuz các soái ca nữa đâu, hoa có chủ hết cả rồi, mơ tưởng viển vông thôi *phất phất tay*

    ờ hớ…vì thế cho nên nà…A.T quyết định, lôi ss về nhà làm thiếp!! Á há há há há há há =))=))=))

    à mà ss ơi, cái câu cuối “tim gan phèo phổi” thì đọc có âm điệu hơn ko? >”<

    A.T mà lôi đc ss về rồi là thể nào cũng "hành hạ" ss 1 ngày tung vài chương cho coi, à nhầm, A.T sẽ đối đãi tử tế với ss chớ *mắt loé sáng* *nhoẻn miệng cười*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s