Địa ngục – Chap 41

Ngày sinh của Chung Nguyên là một câu chuyện thiệt mang tính chất bi kịch mà, nghe đồn là anh chàng ra đời lúc 11 giờ ngày 31 tháng 12, kết quả là vừa ra đời được hơn một tiếng đồng hồ thì ba mẹ quăng qua một bên, hai người chàng chàng thiếp thiếp cùng nhau đón năm mới.

Ngày 31 tháng 12 năm nay tôi có lớp từ sáng tới chiều, buổi tối còn có giờ thực nghiệm nữa, Chung Nguyên rất bất mãn với chuyện này, nhưng cũng chẳng có biện pháp gì giải quyết.

Giữa buổi cơm trưa, Chung Nguyên sốt ruột hỏi tôi: “Chuẩn bị quà gì cho anh vậy?”

Tôi có chút ngượng ngùng: “Ak, gối thêu được hông?” Lúc nghỉ hè đồng ý thêu cho anh một cái, bây giờ rốt cục cũng xong rồi.

Lông mày Chung Nguyên nhíu lại, có vẻ không thích: “Cái đó em hứa từ lâu rồi sao tính được?”

Tôi xấu hổ, nhưng quả thật không biết tặng cái gì mới được, đành phải hỏi: “Vậy chứ anh muốn tặng gì?”

Chung Nguyên cúi đầu suy nghĩ một lúc, đột nhiên nhìn tôi rất gian, cười nói: “Tặng người cho anh đi.”

Tôi: “…”

Tuy rằng tên Chung Nguyên yêu cầu rất lưu manh, nhưng quả thật tôi cũng rất áy náy, cho nên quyết định theo tinh thần [hoặc là không làm, đã làm thì làm đến cùng] nói: “Được rồi, tối nay chúng ta overnight, đi chơi cả đêm được không?”

Chung Nguyên cười hết sức quái dị: “Overnight?”

Tôi toát mồ hôi: “Anh, anh đừng có nghĩ bậy bạ …”

Chung Nguyên tủm tỉm cười nhìn tôi, hỏi: “À, thế nào mới gọi là nghĩ bậy ấy nhỉ?”

Tôi cúi đầu, cảm giác mặt nóng lên, hơi bị nghi ngờ nha, rốt cục là mình biến thái hay tên này mới biến thái đây?

Càng nghi ngờ hơn là, tại sao chúng tôi đã là tình nhân rồi mà tôi cứ bị đỏ mặt trước mặt tên này hoài vậy …

Giờ thực nghiệm buổi tối hơi bị phức tạp.

Trong môn thực nghiệm có thể coi tôi là phần tử lạc hậu, nói chung là, tôi toàn nằm trong tốp những người cuối cùng làm xong thực nghiệm, hơn nữa luôn có xu hướng phá hoại, các cô giáo xinh đẹp của phòng thí nghiệm cô nào cũng biết mặt tôi, vừa thấy tôi là mặt mũi đã bày ra cái vẻ vô cùng đau đầu.

Bình thường giờ thực nghiệm của tôi khoảng 9h gì đó là xong hết, nên tôi hẹn gặp Chung Nguyên lúc 9h30. Ai ngờ thằng cha này mới 8h đã mò tới tìm, đúng lúc tôi đánh vỡ một cái bình đo dung lượng bị cô giáo xinh đẹp nhìn bằng ánh mắt u oán lên án.

Tuy rằng da mặt tôi không thuộc dạng dày, nhưng mà chuyện này xảy ra hoài, da mặt tự nhiên cũng có chút công phu đối phó.

Cô giáo xinh đẹp đi rồi, tôi nhìn thấy Chung Nguyên đang tựa cửa đứng, nhìn tôi mà cười. Tôi không thèm nhìn anh, rửa sạch thi thể của em bình vừa vỡ rồi ném đi, tiếp tục làm thực nghiệm. Một lát nữa cô giáo sẽ đem bình mới tới cho tôi, tôi phải biểu hiện cố gắng công tác mới được, tuy rằng tôi ngốc, nhưng thái độ tuyệt đối nghiêm túc a.

Chung Nguyên coi như chỗ không người đi vào đứng cạnh tôi, anh nhìn một lúc rồi nói: “Khó tới vậy sao?”

Tôi trừng mắt, nhà ngươi định cười nhạo ta ngu ngốc chứ gì … Hừm, mặc dù thực ra mình cũng hơi ngớ thật >_<

Lúc này lão sư đã đem bình mới tới chỗ tôi, ánh mắt cô dừng lại trên người Chung Nguyên vài giây, sau đó nhìn tôi: “Bạn trai?”

Tôi hơi e thẹn, đề tài này có vẻ không thích hợp thảo luận ở phòng thí nghiệm lắm.

Chung Nguyên lại vô cùng thong thả bày ra một bộ dạng lễ phép hiền lạnh, khom người cúi chào cô giáo: “Em chào cô.”

Cô giáo rất vui vẻ gật đầu: “Đã hẹn hò thì làm nhanh lên mà đi.” Nói xong lại nhìn lướt qua Chung Nguyên lần nữa, rồi rời đi.

Tôi nhìn theo bóng cô, khó hiểu hỏi Chung Nguyên: “Là sao?”

Chung Nguyên gõ vào đầu tôi: “Ngốc này, ý cô là, hôm nay có thể ăn gian tí.”

Tuy rằng cô giáo có vẻ cho tôi ăn gian, nhưng là tôi là một đệ tử thái độ đoan chính, quá trình thực nghiệm cơ bản vẫn muốn làm một lần. Đối với mấy cái này tôi vốn mơ hồ, nếu không làm qua một lần sau này sẽ chẳng hiểu gì cả.

Đương nhiên hiện tại bên cạnh có sẵn người giúp đỡ, cũng không cần ngay thẳng quá, cho nên …

“Chung Nguyên, ống nghiệm đó phải rửa, chú ý dùng nước sạch rửa nha.”

Sau đó Chung Nguyên ngoan ngoãn cầm ống nghiệm đi tới bồn rửa.

“Chung Nguyên, đi đo lượng chất đi, chú ý phải đọc tới 4 con số lẻ sau dấu phẩy nha.”

Thế là Chung Nguyên cầm một cái cốc nhỏ chịu nóng điên cuồng chạy tới phòng dược phẩm.

“Chung Nguyên …”

Một lát sau –

“Đầu gỗ, em đem dung dịch HCL 0.1M hòa với dung dịch HCL 1M đi.”

“Đầu gỗ, cái đó là ống buret, em cho dung dịch vào đó.”

“Đầu gỗ, phản ứng trong ống nghiệm đó chưa đủ thời gian, em đừng lộn xộn.”

“Ngốc này, HNO3 sao lại để đổ ra tay được!”

Lại một lát sau..

Chung Nguyên diễu võ dương oai đứng trên bục, vênh mặt hất hàm sai khiến.

“Đầu gỗ, dung dịch Fe3O4.”

“Đầu gỗ, HNO3“

“Đầu gỗ, đem cái này đi làm ly tâm.“

“Đầu gỗ, đi rửa ống nghiệm.“

Tôi im lặng chịu đựng mệt nhọc, thật sự nghĩ không ra, tôi rõ ràng là sinh viên chuyên ngành hóa học, sao lại trở thành tay sai vặt trong phòng thí nghiệm cho một tên học tài chính thế này?

Tôi đem câu này ra hỏi Chung Nguyên, kết quả thằng cha này vừa ghi hiện tượng thí nghiệm lại vào giấy vừa vô cùng khinh thường trả lời: „“Trong sổ hướng dẫn thực nghiệm đều có viết rồi, làm theo là được …. Ngoan đi, chép mấy cái hiện tượng này vào báo cáo, sau đó đưa cho cô giáo ký tên là xong rồi.“

Tôi cầm báo cáo mừng rơi lệ chạy đến phòng cô giáo, mãi vẫn không hiểu tại sao trong sổ thực nghiệm có ghi rõ hết mà mình còn làm không tốt. Cái này chỉ có thể dùng một chữ “Ngốc“ là giải thích được hết.

Cô giáo nhìn vào báo cáo của tôi mấy lần, cuối cùng mới ký tên: “Làm khá lắm“

Tôi nắm chặt báo cáo, kích động nhìn cô, người đẹp ơi, lần đầu thấy cô khen em nha …

Có vẻ bị tôi nhìn không thoải mái lắm, cô giáo đổi sang chuyện khác, thoải mái nói: “Có mắt nhìn lắm.“

Tôi phản ứng không kịp: “Dạ?“

Cô giáo mặc kệ tôi, bắt đầu ngồi xem báo cáo của sinh viên, tôi nghĩ có lẽ cô vẫn còn có chút không thích tôi, thế nên mặt mũi xám xịt cất bước quay đi, ai ngờ cô lại gọi giật lại: “Quay lại.“

Tôi đứng yên, sợ hãi nhìn cô: “Cô ạ …“ Đừng nói là cô hối hận nha?

Cô giáp gõ lên bàn, có chút không kiên nhẫn nói: “Bồi thường chứ.“

Ai da, sao quên mất vụ này, tôi sờ sờ túi tiền, chết, bỏ quên ở kí túc …

Lúc này Chung Nguyên đang đứng ở ban công nhìn ra ngoài, thấy tôi mãi chưa ra nên đang đi tới gần. Tôi đành kéo kéo tay áo anh: “Cho em mượn tiền.“

Chung Nguyên cười, lấy ví ra: “Bao nhiêu?“

“Hai mươi mốt đồng“ người trả lời là cô giáo.

Chung Nguyên lấy ra một tờ Mao gia gia đỏ chói, cô giáo nhíu mày: “Không có tiền lẻ à?“

“Còn lại cứ trừ tiếp vào lần sau ạ“ Chung Nguyên nói xong, kéo tôi chạy ra ngoài.

Tôi cũng không để ý lắm, lát nữa quay về kí túc lấy tiền trả anh là được rồi. Nhưng không ngờ chuyện nhỏ này lại mang tới phiền toái lớn.

Nói chung, tôi muốn mừng sinh nhật cho Chung Nguyên.

Cái gọi là overnight chỉ là tôi muốn cùng anh ấy đi hát kara này kia thôi, nhưng chuyện ngoài ý muốn là, chúng tôi đã overnight tới tận khách sạn luôn.

Chuyện này kể ra hơi bị dài dòng.

52 responses to “Địa ngục – Chap 41

  1. ui, mong chap sau quá, tác giả thật là biết câu kéo nhá, nói toàn rào trước như thế này… Lần sau kinh nghiệm, đọc truyện trong nhà ss em sẽ nhớ để bên cạnh lọ thuốc trợ tim =))

  2. Ak ak, Chung chết tiệt không định phá hoại đầu gỗ của ta đấy chứ?
    Cái đồng chí Tửu Tiểu Thất này, hắn chỉ tốn có tí rượu mà làm ta tốn không biết bao nhiu là nơ-ron thần kinh a.
    Dear Zess, cho ta hỏi riêng nàng một câu: cái khách sạn này có giống 2 cái con ong vàng hôm trước không?
    Thanks nàng nhìu lém.
    A di đà Phật, xin ngài linh thiêng tìm giúp con một gã na ná họ Chung kia (hay Tửu cũng được ạ) rồi đặt trên đường đi của chủ nhân blog hết sức dễ thương này giúp con, con xin muôn ngàn lần đội ơn ạ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s