Địa ngục – Chap 62.1

Kết.

Hôm nay là một ngày vô cùng quan trọng.

Thời gian qua như thoi đưa, trong nháy mắt tôi và Chung Nguyên đã lấy nhau được sáu năm rồi. Chúng tôi có một bé trai năm tuổi, tên Chung Quân, gọi yêu là Quân Quân. Diện mạo của Chung Quân phần lớn là kế thừa của tôi, nhưng ánh mắt lại rất giống Chung Nguyên, lúc nheo lại cứ làm cho người ta cảm thấy nó gian gian thế nào ấy. Có điều hiện tại bây giờ tuổi nó còn nhỏ quá, còn ngây thơ, cho nên lúc hí mắt lại không có được khí chất biến thái của ba nó, chỉ tổ làm cho người khác nhìn thấy là buồn cười, làm cho họ thuận tay muốn nhéo yêu lên mặt nó thôi.

Hàng xóm nhà chúng tôi là gia đình ba người của một đôi dở hơi. Đàn ông nhà này là một ông chủ công ty sửa chữa máy tính. Đương nhiên thực tình thì hắn vẫn là hacker, thuộc thể loại hành tung bất định trên mạng, làm cho mọi người phải say sưa truyền tai nhau mấy truyền thuyết tào lao về hắn. Phụ nữ nhà này là một nhà văn thần bí đại lười, mỗi lần vỗ ngực tự xưng là đang tìm kiếm cảm hứng viết thì ngay cả ông xã cũng nhịn không được phải rùng mình hoảng hốt. Đôi vợ chồng thần bí này sinh được một đứa nhóc vô cùng bạo lực. đứa nhỏ nhà này tên là Tiểu Điểm, so với Quân Quân nhỏ hơn một tuổi, chẳng có việc gì làm, lấy việc bắt nạt Quân Quân nhà tôi ra làm cơm bữa, cướp đồ chơi của nó, giựt tiền lì xì, trên tập viết chữ vẽ nhăng cuội nào chó nhỏ, mèo nhỏ, vịt nhỏ … Đối với những việc này Quân Quân hoàn toàn cam tâm tình nguyện, nhẫn nhục chịu đựng, người làm mẹ nhìn tôi thiệt đau lòng thay mà.

Được rồi, nói tới đây mọi người khẳng định đã biết đôi dở hơi vợ chồng nhà kia là ai, chính là tổ hợp người qua đường Giáp và Tiểu Nhị. Con gái nhà này tuy rằng bướng bỉnh, nhưng bộ dạng thì siêu cấp đáng yêu, rất là biết lựa gien nha, đối với những điểm đẹp từ diện mạo của ba mẹ nó toàn lọc ra nhưng điểm tinh hoa nhất, chà chà, đúng là xinh đẹp hơn người. Mỗi khi nó mắc lỗi, chỉ cần mở to đôi mắt vô tội nhìn bạn, làm cho bạn muốn ôm nó vào lòng nhẹ nhàng an ủi, lúc này còn nhớ gì nữa mà tức với chả giận.

Ak, lại nói lòng vòng rồi …

Nhắc lại, hôm nay là một ngày quan trọng, bởi vì hôm nay Chung Nguyên tham gia một chương trình talkshow trên truyền hình. Chương trình talkshow này chỉ mời những người có tiếng tăm hàng đâu trong các lĩnh vực, rất thu hút người xem. Ngại quá, hiện nay Chung Nguyên có thể xem là một người thành danh rồi, chuyện này muốn kể phải kể từ chuyện một buổi lễ trao giải.

Cũng vẫn là cái đài truyền hình đó, rảnh rỗi không có gì làm quyết định tổ chức một buổi lễ vinh danh doanh nhân người oa, Chung Nguyên tự nhiên được bê cái giải “Lãnh đạo tiềm năng trong kinh doanh”, đại khái có nghĩa là giải thưởng dành cho người mới xuất sắc nhất đó mà, đáng thương này anh ấy chả thấy nó quan trọng gì, lờ lớ lơ, còn giải thưởng người mới xuất sắc, tôi nghe mà ngạc nhiên sung sướng rụng rời.

Chuyện buổi lễ trao giải Chung Nguyên không thèm nhắc tới, mãi tới một ngày đẹp trời anh về nhà mang theo một chiếc cúp, vừa vào cừa liền đưa luôn cho Quân Quân, nói “Cho con chơi nè”, sau đó ngồi lên sô pha, thuận tay kéo tôi ôm vào lòng. Cái cúp đó cũng nặng à, Quân Quân bé nhỏ đáng thương phải dùng cả hai tay mới lê nổi nó.

Cuối cùng Quân Quân cũng chả biết cái món này chơi như thế nào, liền đem đi tìm Tiểu Điểm bàn bạc.

Lại cuối cùng, cái cúp thủy tinh bị dán lên rất nhiều giấy màu và vải nhung tạo thành hình em bé, đừng có nghi ngờ nha, giống lắm đó … ><

Tôi hỏi Chung Nguyên, sao không kể gì hết về chuyện này. Anh ấy trả lời: “Sợ em lo lắng.”

Tôi cười gian tố giác: “Chẳng qua anh sợ không được giải gì mất mặt với em thì có.”

Chung Nguyên xoa xoa đầu tôi: “Nói thật nhé, được giải thưởng đối với anh cũng chẳng có gì, chỉ là anh sợ nếu em biết, anh không được giải thì em sẽ buồn thôi.”

Thấy ghét, có con nhỏ ở đây, bày đặt nói lời ngon tiếng ngọt …. ><

Chính từ buổi lễ đó, Chung Nguyên từ phạm vi được chú ý nhỏ hẹp đã thăng hoa thành được nhân dân cả nước chú ý. Vốn dĩ người tham gia buổi lễ đó ai cũng có tài năng, Chung Nguyên chỉ là người đến sau mà thôi. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, phần lớn người xem tiết mục này cũng chả khác gì xem giải Kim Kê Bách Hoa, cho nên thành tựu của mấy ông bác 40, 50 tuổi bị xem nhẹ, mà Chung Nguyên lại là thanh niên tài tuấn bộ dạng gây tai họa hiếm có nhất trong buổi lễ ấy, nhận được sự chú ý vô cùng lớn, nhất là nhóm thiếu nữ mê trai.

Đến lúc này, hình tượng của Chung Nguyên đã thành bình hoa rồi.

Đương nhiên đài truyền hình không cần biết lí do là gì, chỉ cần biết Chung Nguyên nổi tiếng thì bọn họ không cần lo lắng về tỉ suất bạn xem đài nữa …

Chung Nguyên hẹn với đài truyền hình buổi chiều chủ nhật quay chương trình, vì là ngày nghỉ nên mọi người đều rảnh, bạn bè thân hữu của anh cũng có thể đến xem đông đúc một chút. Đương nhiên anh làm sao nghĩ ra, hiện trường quay phim có mấy người là bạn bè thân hữu, đây là mị lực của tai họa nhân gian mà, không có cách nào khác a.

Ăn xong cơm trưa, một nhà ba người chúng tôi cùng gia đình Tiểu Nhị ngồi lên chiếc xe công vụ xa hoa của Chung Nguyên. Nghĩ tới chuyện hôm nay Chung Nguyên là nhân vật chính, người qua đường Giáp quyết định giúp anh lái xe. Ông chủ sửa máy tính kiêm hacker vừa lái xe vừa mắng Chung Nguyên lãng phí: “Cái xe này của máy đủ mua cho tao một hệ thống mạng nha.”

Chung Nguyên mỉm cười: “Đừng có nghĩ là vợ mày không nói cho vợ tao biết trong sổ tiết kiệm nhà mày có bao nhiêu tiền à.”

Người qua đường Giáp không phục: “Thằng kia, đừng có xạo với tao, tài sản nhà tao làm sao mà bằng được số lẻ nhà mày.”

Chung Nguyên: “Tiền đủ tiêu là được rồi, quan trọng là thoải mái. Nếu mày muốn tiền thật thì khẳng định không chỉ có nhiêu đó thôi đâu.”

Người qua đường Giáp liếc mắt xem thường: “Bộ tưởng khen hai ba câu là thoát được nha, tối nay phải mời khách, không phải nhà hàng 5 sao anh mày không đi.”

Lúc chúng tôi tới đài truyền hình, bọn Lão Đại đã đợi sẵn rồi. Gần đây Lão Đại có vẻ gầy, lí do là quá nhiều người theo đuổi, số đào hoa bám riết. Thỉnh thoảng chúng tôi khuyên nó sớm lấy chồng đi, lúc nào nó cũng thất vọng trả lời: “Tao cũng muốn cưới, vấn đề là làm sao để tao cam tâm tình nguyện cưới?”

Chúng tôi lại hỏi, người như thế nào mới làm nó cam tâm tình nguyện đi theo.

Trả lời: “Tao thích gia đình phụ nam.”

Ak … được rồi, Lão Đại là tinh anh, vệ tinh chung quanh nó cũng toàn là tinh anh, muốn tìm một gia đình phụ nam đúng là không phải chuyện dễ dàng.

Tứ cô nương và Lục Tử Kiện cũng tới, bọn họ tính năm nay kết hôn. Lục Tử Kiện rất thuận lợi lấy được bằng tiến sĩ một trường đại học danh tiếng nước ngoài, hơn nữa còn hoàn thành trước thời hạn, nghe đồn là vì nôn nóng quá, muốn nhanh về lấy vợ. Thế là anh liền trở về, quyết tâm vì sự nghiệp xây dựng đất nước … Có tin đồn là đãi ngộ mà anh được hưởng có thể khiến người khác giận sôi gan a, tóm lại là nhà nước quan tâm hết tới các mặt đời sống gia đình của anh, thậm chí có khả năng là sau này con nhà này đẻ ra đi mua nước không mang tiền cũng chả sợ, có thể để tên anh lại làm chứng. Tôi còn nghe nói, những người như thế lúc nào cũng được vệ sĩ theo dõi trong phạm vi thích hợp, hình như là sợ bị nước khác dụ đi mất …

Nhân tài, đó chính là nhân tài!

Một nhân tài quái thai khác của phòng kí túc này cũng ló dạng, chính là người qua đường Ất. năm đó người qua đường Ất học xong thạc sĩ không muốn tiếp tục đèn sách nữa, nhưng giáo sư thì trăm phương ngàn kế giữ hắn lại, thiếu mỗi mỹ nhân kế là chưa sử dụng, đương nhiên là nhờ có sự tồn tại của Sử Vân Hành nên người qua đường Ất mới không có cơ hội hưởng thụ trúng cái kế này. Dù sao cuối cùng anh học xong thì ở lại trường, làm một giáo sư bình thường. Có lần tôi lò dò đi nghe giờ của hắn, kết quả người đến nghe quá nhiều, làm tôi mém ngạt chết.

Lại phải cảm thán, nhân tài a!

Về chuyện của người qua đường Ất và Sử Vân Hành, lúc mới đầu thì không rõ ràng, sau đó Sử Vân Hành dỗi bỏ đi xem mắt, kết quả người qua đường Ất lòng như lửa đốt chạy tới chỗ xem mắt rình coi, dĩ nhiên rình coi là cái cớ, cuôí cùng hắn lại rinh luôn Sử Vân Hành về nhà …

Hiện tại hai người này đã kết hôn, bụng của Vân Hành đã khá to, cũng 7 tháng rồi.

Chà chà, nhiều lời quá, talkshow sắp bắt đầu rồi.

Định post hết luôn mà khúc cuối cúp điện chưa save, ta hơi buồn bực nên chưa chỉnh lại lần nữa, mọi người đọc nửa chap nhé, thật ra chap này dài gấp đôi chap 61 đó.

Ôi Nguyên Tử ca, Mộc Đồng, Ớt Hành Nhị Giap ….

48 responses to “Địa ngục – Chap 62.1

  1. Thank nàng.
    Các bạn này thật may mắn vì đã gặp được nhau. Có lẽ tinh hoa của TQ tụ tập hết ở đây, cho nên Lão Đại mới phải ngậm ngùi độc thân lâu như vậy.
    Dear Zess, “gia đinh phụ nam” có thể hiểu là “đàn ông có vợ” được không?
    Quái nhân thâm trầm như Lão Đại nếu có muốn biến thái theo phong trào và khủng bố mấy mụ bạn ruột thì chỉ có thể, hoặc tư duy thật sự hoặc phát ngôn gây sốc, theo hướng ấy thôi.

  2. ôi sắp phải chia tay chia chân với Nguyên ca và đồng muội rùi. thanks nàng rất nhìu nhá. ta đọc ké lâu lắm rùi giờ mới cm sr nàng nhìu nhìu

  3. Đọc 1 lèo 61,5 chap :))
    Thấy bấn Nguyên Tử ca kinh khủng. Mộc Đồng ngốc đến đáng yêu.
    Nhân vật phụ của truyện cũng rất đặc sắc, ko hề bị mờ nhạt trước CN hay MĐ.
    Thank Zes vì dã dịch truyện hay như thế này^^
    Xong truyện này, bạn có định làm tiếp Mẹ ngốc ko?

  4. Đọc xong đau lòng aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa…. sẽ nhớ mấy người đó:( nhưng giờ thì dồn thương nhớ chờ xem Thanh Phong và Mẹ ngốc:D… cảm ơn bạn nhìu :-* *um hun thắm thiết nha^^)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s